Từ phòng vẽ của trường về, Thẩm Viên phát hiện mặc dù đã rửa sạch dụng cụ vẽ nhưng bàn tay và cánh tay cô vẫn còn dính bẩn. Vì vậy cô đi thẳng vào nhà vệ sinh trong ký túc xá để rửa sạch rồi mới về phòng.
Thứ Bảy và Chủ nhật cô về nhà ở, ba người bạn cùng phòng khác đều ở lại trường. Khi Thẩm Viên đi đến cửa, tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cô đã nghe thấy một cuộc đối thoại mỉa mai qua cánh cửa.
Có vẻ như có bạn học từ phòng khác đến phòng cô chơi.
"Cô nàng đại tiểu thư ở phòng các cậu chưa về à? Đã tan học cả ngày rồi."
"Hôm nay tôi thấy cô ấy ở phòng vẽ, chắc lát nữa sẽ về thôi."
"Này thật chứ, không thấy cô ta lắm trò à? Mấy thầy cô chuyên ngành cứ vây quanh cô ta, sắp khen đến mức nở hoa rồi, rốt cuộc là chống lưng cỡ nào nhỉ…"
"Mấy cậu con trai trong chuyên ngành cứ như muốn dán mắt lên người cô ta, sao thế, chưa thấy con gái bao giờ à."
"Các cậu không biết đâu, lần trước cô ta tặng cái váy cũ của mình cho Tuệ Tuệ, ai thèm thứ đó chứ, không chừng là hàng giả."
Thẩm Viên thở dài, thầm nghĩ: Là hàng thật đó…
"Tôi thấy ngày nào cô ta cũng mặc đồ hiệu đi học, cười chết mất, phòng chúng tôi cũng có bạn nhà giàu, có thấy người ta khoe khoang như vậy đâu……"
"Đứng ngồi gì cũng phải giữ kẽ, người thì không cao, cứ ưỡn ngực lắc mông, nhìn là thấy bực rồi."
Thẩm Viên: Tôi đâu có lắc mông!
"À đúng rồi, cô ta nói tóc mình là tóc tự nhiên, ai mà có màu tóc nâu đẹp như vậy từ bé chứ, lại còn xoăn lọn rất tự nhiên."
"Chắc chắn là làm ở tiệm tóc, tuyệt đối luôn."
Thẩm Viên ngẩng đầu, lại thở dài, thầm nghĩ: Không biết lúc mẹ đi học đại học, có ai cười tóc xoăn của bà ấy là giả không.
Không muốn đứng ngoài cửa nghe thêm những cuộc đối thoại vô bổ như vậy nữa, cô đẩy cửa bước vào, kéo theo sự im lặng đột ngột.
Thẩm Viên nhìn thẳng, đi về chỗ của mình, không quan tâm đến phản ứng của những người khác. Kem dưỡng da tay đã hết, tay sau khi rửa bị khô rát cần phải thoa chút gì đó để dưỡng ẩm. Cô tiện tay mở nắp hộp kem dưỡng mặt trên bàn, phát hiện lớp chống tràn đậy bên trên đã biến mất, lượng kem bên trong cũng vơi đi gần một nửa.
Cô giơ hộp kem đứng tại chỗ, một lúc lâu sau, cô đậy nắp lại đặt về chỗ cũ.
Các cô gái khác đã chuyển sang chủ đề khác, Thẩm Viên quay đầu lại, mỉm cười thân thiện nhưng thẳng thắn chỉ thẳng vấn đề: "Có ai đã lén dùng trộm kem dưỡng mặt của tôi khi tôi không có ở đây sao?"
"Tôi cứ để ở đây nhé, nếu thích thì cứ dùng tiếp đi, tôi không cần bộ dưỡng da này nữa."
Căn phòng ký túc xá chật kín bốn năm người lại chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Thẩm Viên đeo túi xách lên, trước khi đi còn không quên nhắc nhở đầy chu đáo: "Kem dưỡng da mặt đó có công dụng mạnh lắm, làn da của nữ sinh tầm tuổi chúng ta có cơ chế phục hồi tốt, nếu thoa quá nhiều một lúc mà bị bít tắc lỗ chân lông gây nổi mụn hoặc hư da thì đừng nói do đồ của tôi là hàng giả nhé."
Ba cô bạn cùng phòng không dám nhìn Thẩm Viên.
Cách giải quyết không hề xen lẫn bất kỳ sự tức giận nào như này lại khiến bọn họ cảm thấy nhục nhã nhất.
Nói xong, nụ cười trên gương mặt Thẩm Viên nhạt đi, cô nhẹ nhàng đóng cửa rời đi, trông có vẻ mềm mại, chẳng có chút nóng nảy nào.
Thẩm Viên là cô gái được nuôi dưỡng đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần, phong thái rộng lượng này của cô giống như một sự khinh bỉ dịu dàng, đâm thẳng vào những người có lòng dạ hẹp hòi kia.
…………
Ra khỏi ký túc xá cô đã hối hận, Thẩm Viên vừa đặt mua lại bộ dưỡng da trên mạng vừa cảm thấy tiếc.
Đó đều là tiền mỗi ngày anh trai cô vất vả kiếm được để mua cho cô! Tại sao lại phải cho bọn họ hết…… Biết thế cô đã mang về nhà đưa cho anh hai dùng, cũng xem như không lãng phí.
Càng nghĩ càng tức, khi đi đến căn tin, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Viên đã phồng lên như quả bóng bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!