Trước khi xuống xe, Thẩm Viên soi gương nhỏ lau sạch vết nước mắt, xác nhận không còn gì bất thường mới bước vào sân.
Cô không biết liệu đây có được coi là thất tình hay không, quy trình có vẻ không đúng lắm, nhưng cô thực sự cảm nhận rõ ràng nỗi chua xót mà người ta nói về việc thất tình, giống như mật đắng che phủ cổ họng, khiến trái tim nặng trĩu đến khó thở.
Thẩm Viên mặt ủ mày ê đi vào tầng một, vừa hay gặp Thẩm Xước bước từ phòng tắm ở tầng một ra.
Mái tóc xoăn đen của anh ấy còn ướt, thấy cô vào nhà thay giày, anh ấy ngây người một chút, liếc nhìn lên lầu rồi nói: "À?! Em không ở nhà sao?"
Những lời người anh em kia nói với anh ấy ở phòng gym lập tức làm Thẩm Xước giật mình tỉnh táo. Anh ấy nhíu mày: "Muộn thế này còn chạy đi đâu về vậy? Em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
"Đi đâu?"
Thẩm Viên thay giày xong đi thẳng lên cầu thang: "Đi xem phim suất tối với Sinh Yểu, cậu ấy đưa em về."
"Không tin anh hỏi cậu ấy đi." Nói dối không để lại dấu vết.
Thẩm Xước biết em gái mình không khi nào nói dối nên vô thức cho rằng người anh em kia của mình đã nhìn nhầm.
Lại còn phố Xuân Phúc, em gái anh chắc còn không biết Tân Dương có con phố này, đừng nói là chạy qua đó chơi, lại còn với Dịch Thận? Điên rồi à.
"Sao trông em có vẻ không vui vậy? Con nhỏ Sinh Yểu kia chọc em à?" Anh ấy hỏi.
Thẩm Viên xua tay, vừa đi lên lầu vừa nói với anh ấy: "Phim quá u ám, em đi ngủ đây anh hai, anh cũng ngủ sớm đi."
Sau đó bóng người biến mất ở góc cầu thang tầng hai.
Thẩm Xước ngơ ngác đứng dưới lầu, lẩm bẩm có chút oán trách: "Anh chịu cục tức lớn như vậy về nhà, không an ủi thì thôi lại còn tỏ thái độ gì nữa vậy."
Không còn cách nào khác, em gái mình thì mình phải chiều chuộng thôi. Anh ấy vắt khăn lên vai, quay về phòng.
…………
Thẩm Viên ngâm mình trong bồn tắm rất lâu, còn bỏ thêm một viên bath bomb*, nhưng dù có thêm bao nhiêu hương thơm cũng không thể xua tan được nỗi buồn cay đắng trong lòng cô.
(*Bath bomb là một sản phẩm chăm sóc da được sử dụng trong bồn tắm, giúp tạo ra hiệu ứng sủi bọt và hương thơm khi ngâm mình. Chúng thường được làm từ axit citric và baking soda, khi tiếp xúc với nước, hai thành phần này sẽ phản ứng hóa học tạo ra khí CO2, tạo ra bọt sủi và hương thơm. Bath bomb không chỉ giúp làm sạch da mà còn mang lại cảm giác thư giãn và thoải mái cho cơ thể.)
Bước ra khỏi phòng tắm, toàn thân cô mệt mỏi, điện thoại trên giường đang rung liên tục, như thể không chịu dừng lại cho đến khi cô nghe máy.
Thẩm Viên nằm ngửa xuống giường, chiếc nệm mềm mại làm người cô nảy lên một chút. Cô cầm điện thoại lên nhìn, là số điện thoại nước ngoài. Cô định tắt máy vì nghĩ là điện thoại quấy rối, giây tiếp theo cô nhận ra điều gì đó nên bật dậy khỏi giường, nghe máy, giọng thăm dò: "…… Alo?"
Giọng nói của người phụ nữ hơi giống chất giọng của Thẩm Viên, nhưng trầm ổn hơn, ngữ khí vui vẻ giống như một người chị lớn đang trêu chọc cô gái nhỏ: "Bé ngoan, con mà không nghe điện thoại, mẹ sẽ bảo anh con báo cảnh sát đấy."
Mắt Thẩm Viên nóng lên, cảm xúc lập tức bùng nổ: "Mẹ!"
Nỗi buồn vừa kìm nén lại tuôn trào, nước mắt cô tuôn rơi.
"Gosh, sao lại khóc rồi." Chu Vân Nhạn hạ giọng, giọng nói mềm mại, dễ chịu và đầy sức lan tỏa: "Sao thế, nhớ mẹ à?"
"Dạ." Thẩm Viên lau nước mắt, giọng nói run rẩy đáng thương, "Lâu rồi mẹ không gọi điện cho con, cũng không viết thư cho con, con nhớ mẹ lắm."
"Xin lỗi, bé ngoan, gần đây mẹ hơi bận. Mẹ đang ở Thụy Sĩ, nếu thấy gì thú vị mẹ sẽ gửi về cho con."
Chỉ cần nghe giọng nói của mẹ, dù bà ấy nói gì Thẩm Viên đều cảm thấy rất yên tâm. Mọi điều không vui trước đây đều tan biến: "Vâng. Bố đâu, bố có ở cùng mẹ không ạ?"
Dường như Chu Vân Nhạn hừ khẽ: "Người bình thường ai lại ở cùng chồng cũ? Mẹ không biết, có lẽ mất tích rồi."
Thẩm Viên cạn lời, lầm bầm nhỏ giọng: "Không ở cùng chồng cũ… nhưng sao "quý cô bình thường" này lại sinh thêm một đứa con với chồng cũ rồi quẳng về."
Ý cô là đứa em trai thứ tư Thẩm Chu Ngọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!