Chương 11: Họ cứ đoán tùy thích, không quan trọng

Cuối tuần Thẩm Viên về nhà, buổi sáng cô vẫn như thường lệ đến nhà ông bà nội ăn sáng và chào hỏi.

"Vẫn là sữa đậu nành một muỗng đường của ông và nguyên chất không thêm gì của bà." Cô nở nụ cười ngọt ngào, lần lượt đặt hai bát sữa đậu nành lên bàn.

Thẩm Tri Tùng cười ha hả nhận lấy: "Con gái à, vẫn nên ăn nhiều đồ ngọt một chút tâm trạng mới vui, ông cũng cho cháu một muỗng đường này."

Thẩm Viên xua tay, ngồi xuống: "Cháu theo khẩu vị của bà, chỉ thích hương vị nguyên bản của đậu thôi ạ~"

Bành Cần liếc nhìn cháu gái, bà ấy cũng rất cưng chiều cái vẻ ngoan ngoãn nũng nịu này của cô, trên mặt lộ ra vài phần tươi cười, dùng ngón tay gãi nhẹ má cô: "Chỉ giỏi nũng nịu, được rồi, mau ăn cơm đi."

"Ăn sáng phải đúng giờ giấc, không được kéo dài quá thời gian này, không tốt cho sức khỏe."

Thẩm Viên gật đầu, đợi ông bà nội động đũa rồi cô mới bắt đầu ăn. Vừa nhấp một ngụm sữa đậu nành, cô nghe thấy tiếng người giúp việc và nhân viên bưu điện nói chuyện ở cửa, ánh mắt cô chợt thay đổi.

Khi người giúp việc mang một chồng thư vào, cô nhất thời quên mất ông bà nội vẫn còn ở đó, đứng dậy đi ra đón.

"Ây, cô chủ…" Người giúp việc nhìn cô nhanh chóng đi đến cửa, nhận lấy chồng thư trên tay mình.

Ánh mắt Thẩm Viên nghiêm túc và vội vã tìm kiếm trong đống thư, từng cái tên người gửi lướt qua tầm mắt cô. Cuối cùng, cô vẫn không thấy cái tên mà cô ngày đêm nhung nhớ ấy.

Ánh mắt cô dần tối sầm lại, ngay sau đó là câu nói lạnh lùng của Bành Cần, "Viên Viên, con đang làm gì vậy," khiến Thẩm Viên giật mình.

Cô từ từ quay đầu lại, nhìn thấy hàng mày nhíu chặt của bà nội. Cô đứng tại chỗ như một đứa trẻ phạm lỗi không biết phải làm sao, không dám cử động.

Bà nội biết cô tìm kiếm điều gì nên mới nghiêm khắc như vậy.

"Sao lại đứng ở cửa?" Giọng nam từ tính, trầm bổng như cây tùng trúc sau tuyết mùa Đông, lại mang theo sự ôn hòa nhàn nhạt.

Khoảnh khắc tiếp theo, vai cô được khoác lấy, chồng thư trong tay bị rút đi.

Thẩm Viên ngước mặt lên với khóe mắt đỏ hoe, nhìn thấy anh cả th*m d* đứng sau mình, mở lời cầu cứu: "Anh trai…"

th*m d* không thừa hưởng gen lai từ bên mẹ, tóc đen mắt đen, vẻ ngoài thuần Á Đông, nhưng ngũ quan lại nổi bật và sắc nét hơn nhiều nam giới châu Á bình thường. Anh ấy có đôi mày kiếm, mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng.

Bộ vest trên người làm tôn lên thân hình vai rộng eo thon của anh ấy. th*m d* đứng sau cô, giống như một chỗ dựa vững chắc và kiên nghị.

Anh ấy cúi đầu, lướt qua những lá thư này, khuôn mặt góc cạnh điêu khắc toát lên vẻ ấm áp: "Ừhm, anh đây."

th*m d* biết dụng ý của em gái, anh ấy ngước mắt lên đối diện với bà nội, nụ cười mang theo chút đối đầu: "Bà nội, có phải bà quá nghiêm khắc với Viên Viên rồi không."

Khí chất của anh ấy trời sinh phi thường, sau khi bước vào thương trường lại càng thêm trầm ổn và có thủ đoạn cứng rắn, thâm trầm và sự quyết đoán hòa làm một. Ngay cả các trưởng bối trong gia đình họ Thẩm hiện giờ cũng phải tham khảo ý kiến anh ba phần.

Sự ôn nhu và kiên nhẫn của th*m d* đều dành cho người nhà, đặc biệt là em gái.

Bành Cần không tán thành việc cháu trai cưng chiều em gái như vậy, bà ấy đặt đũa xuống: "Cháu xem, trông nó có ra thể thống gì không."

"Cháu sẽ dạy dỗ thêm." th*m d* đưa thư cho người giúp việc, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái, hỏi: "Vẫn chưa ăn sáng à?"

Thẩm Viên gật đầu.

"Bữa sáng cháu sẽ đưa con bé ra ngoài ăn. Ông bà cứ từ từ dùng bữa. Lát nữa về cháu sẽ đặc biệt kính trà ông bà." th*m d* dặn dò xong, trực tiếp đưa Thẩm Viên đến cửa để thay giày rồi rời đi.

Lên xe của anh trai, Thẩm Viên mới thả lỏng, thở phào một hơi nặng nề.

th*m d* đưa túi xách cho cô, ngồi vào ghế lái khởi động xe: "Bữa sáng muốn ăn gì, gọi đồ ăn sáng của quán Việt Mãn được không?"

"Vâng ạ." Thẩm Viên ôm chiếc túi xách của mình, cảm giác tủi thân lại ùa đến, cô tự suy ngẫm hỏi anh trai: "Anh ơi, có phải em làm bà nội buồn rồi không."

Mỗi lần người của bưu điện ghé qua, cô đều vội vàng chạy ra trước tìm kiếm, chỉ hy vọng nhận được lá thư mẹ cô gửi về từ bên kia đại dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!