Chương 10: Đây là ám hiệu của chúng ta

Ý của Dịch Thận rất rõ ràng: Nếu không phải anh chủ động trêu chọc cô thì Trương Gia Minh đã không hiểu lầm, tự nhiên sẽ không có chuyện như bây giờ.

Đó không phải là lỗi của cô.

Tiếng ve sầu kéo dài râm ran, tạo thành âm thanh nền cho nhịp tim đập dồn dập của cô.

Thẩm Viên không biết rốt cuộc là thứ gì đang quấy phá, nhưng khi những lời nói cà lơ phất phơ của Dịch Thận lọt vào tai cô, lại có thể nghe ra mùi vị của lời tình tứ.

Thật điên rồ, cô bị làm sao thế này.

Thẩm Viên vội vàng đuổi theo anh, những bước chân nhẹ nhàng hơi loạn nhịp giẫm theo bước chân vững chãi của anh, cô vẫn quyết định khuyên nhủ thêm một chút: "Anh cũng không thật sự có cái gì đó…… anh thật sự muốn vì một hiểu lầm mà làm lỡ việc sao?"

Dịch Thận nhìn thẳng về phía trước, không nói lời nào, thái độ bình tĩnh.

"Hay là tôi đi tìm anh ta giải thích rõ ràng nhé." Cô do dự, muốn xua tan cảm giác áy náy.

Lúc này, anh dừng lại, nghiêng đầu: "Giải thích rõ ràng điều gì?"

Khi đưa tay gạt những sợi tóc bay lòa xòa trên má, Thẩm Viên rũ mi xuống: "Giải thích……"

Thực ra khi nói những lời đó, mục đích thăm dò Dịch Thận của cô chiếm tỷ lệ lớn hơn: "Giải thích lời anh nói là anh thích tôi… đó chỉ là một câu nói đùa."

Nói xong, cô lén lút liếc nhìn anh rồi lập tức né tránh, vì không chịu nổi ánh mắt có phần nóng bỏng của người này.

Trái tim cô đập thình thịch vang dội, nếu anh còn không nói gì nữa, nó sắp nhảy lên đến cổ họng rồi.

Trong khoảnh khắc tên đã lên cung, cuối cùng Thẩm Viên cũng đợi được anh mở lời.

"Cô rất hiểu tôi sao?" Lời nói chưa kết thúc.

Thẩm Viên không nghe thấy nửa câu sau, theo phản xạ ngẩng đầu lên, bị đôi mắt đen thẳm của anh hút lấy.

Ánh mắt hai người va chạm nhau lần nữa, nghiền nát luồng gió nóng nực của buổi tối.

Khi Dịch Thận cố ý trêu chọc cô, đuôi chân mày sẽ vô thức nhếch lên, để lộ vẻ cà lơ phất phơ: "Sao cô lại khẳng định tôi nói đùa."

Mức độ nghiêm túc của lời nói khó mà xác định được, trả lời rồi lại như chưa trả lời. Không xa cách nhưng cũng không xâm phạm, đó mới là sự cám dỗ mập mờ nhất.

Hai má Thẩm Viên đột nhiên nóng bừng.

Nhìn bóng lưng cao gầy tiếp tục bước đi của anh, trong đầu cô chợt lóe lên câu: Giờ đây, thứ bị nghiền nát không chỉ là cơn gió đêm.

Mà còn có một trái tim mà quyền làm chủ đang lung lay.

Cô ngây người đứng tại chỗ vài giây rồi đột nhiên dùng hai tay ôm mặt đuổi theo, nóng ran cả cổ.

…………

Sau khi tiễn cô gái nhỏ lên xe, sự mệt mỏi như những dây leo điên cuồng quấn chặt lấy toàn thân từ dưới chân anh. Dịch Thận ngửa cổ họng nuốt khan rồi lại rút một điếu thuốc trong túi ra, tiếng bật lửa vang lên theo ánh lửa.

Giả Minh nãy giờ vẫn chưa đi mà lén lút đi theo họ, lúc này từ một bên lẻn ra, đi bộ như một kẻ ăn chơi lêu lổng đến bên cạnh anh.

Giả Minh huýt sáo kiểu phong lưu: "Được đấy anh, nói lời sỗ sàng ghê."

"Ý anh là sao?" Cậu ấy hỏi: "Trương Gia Minh cạch mặt anh là vì tiểu mỹ nữ à? Hồng nhan họa thủy đấy."

"Anh chen vào chuyện tình của người ta hả? Không phải bảo không có hứng thú với phụ nữ sao? Với lại, tiểu mỹ nữ thật sự coi trọng con lừa béo Trương Gia Minh đó à?"

Giả Minh rất rõ tính tình của chàng trai trước mặt. Một người bẩm sinh tình cảm mỏng manh như Dịch Thận, đừng nói là tình yêu, ngay cả tình bạn cũng không thể đòi hỏi anh phải đáp lại tương xứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!