Ngưu Tri Văn một người một ngựa phi nhanh, chỉ nửa ngày đã từ phủ thành chạy đến Thái Bình Quan.
Thái Bình Quan là cửa ngõ phía tây nam của Tấn Châu, nếu binh mã Giáng Châu của Tôn Vinh có bất kỳ hành động nào, nơi này thường là nơi đầu tiên phải gánh chịu, do đó cửa ải được xây dựng cực kỳ kiên cố, bình thường có hai ngàn quân sĩ thường trú để phòng ngừa bất trắc.
Ngưu Tri Văn đến nơi, được báo Thiếu chủ đang ở trên tường thành liền vội vàng chạy tới đó. Đi vào đến dưới cổng thành, quả nhiên, từ xa đã thấy một bóng người đỏ thẫm cao lớn đứng sau lỗ châu mai trên tường thành.
– Thiếu chủ! Thiếu chủ ơi!
Ngưu Tri Văn nhảy phắt xuống khỏi lưng ngựa, leo một mạch lên thành lâu, hô to về phía bóng người đó.
Bùi Thế Du mặc một bộ thường phục màu đỏ tía với hoa văn Bảo Tướng màu tím thẫm, thắt đai lưng da tê đen đính ngọc, bên hông đeo một thanh bảo kiếm, đôi bốt da hươu đen dưới chân được lau chùi không dính bụi, dáng người nhìn qua thực sự tuấn tú và anh tuấn, tự nhiên toát ra một khí chất cao quý hơn người vô cùng.
Hắn quay mặt ra ngoài tường, dường như đang tập trung nhìn ra xa, nghe thấy tiếng gọi thì quay lại nhìn về phía tiếng gọi.
Ngưu Tri Văn bước nhanh đến trước mặt hắn, sau khi hành lễ liền nhìn ra hướng hắn vừa nhìn, nói:
– Thiếu chủ đang nhìn về Đồng Quan phải không?
Bùi Thế Du cười một tiếng:
– Hôm qua chúng ta vừa gặp mặt rồi mà nhỉ? Tại sao hôm nay Thứ sử lại lặn lội đường xa đến đây vậy? Có chuyện gì xảy ra à?
Chuyện hôn sự không mấy thể diện của Thiếu chủ cách đây không lâu thực sự đã khiến quân độ trong quân trên dưới đều biết. Những binh lính phần lớn thô lỗ, niềm vui cũng có hạn, khi ngồi ăn hay trò chuyện trước khi ngủ chỉ thích bàn tán chuyện phong lưu hay chuyện phòng khuê bí ẩn.
Mặc dù Thiếu chủ tuổi trẻ dũng mãnh, trên chiến trường rất được tướng sĩ khâm phục, tuy nhiên càng như vậy các binh lính lại càng cảm thấy hứng thú với chuyện nội trạch của hắn. Thêm vào đó, hôn sự lần này ồn ào quá lớn, làm sao người ta có thể nhịn không lén lút bàn tán sau lưng được? Có người nói nghe những người may mắn từng chính mắt nhìn thấy dáng vẻ của công chúa kể lại, công chúa rất xinh đẹp, đẹp như tiên nữ trên trời, Thiếu chủ chính là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, đã cưới từ xa xôi về rồi, hẳn là không truy cứu nữa. Cũng có người đánh cược Thiếu chủ tâm cao khí ngạo, mỹ nhân tính là gì, sau hôn lễ không còn tin tức gì của công chúa, e rằng nàng đã bị giam cầm mất tiêu rồi. Còn có lời đồn tà đạo nhất, nói công chúa đã bị Thiếu chủ tức giận một kiếm đâm chết, nên đến nay không nghe tin tức mới.
Những bàn tán này thì thôi đi, phát triển đến gần đây, Ngưu Tri Văn lại nghe nói, những tên thô kệch đó còn đánh cuộc, đánh cược đêm hôn lễ Thiếu chủ và công chúa rốt cuộc có kịp viên phòng hay không.
Ngưu Tri Văn thấy ngày càng quá đáng, liền sai người trấn áp, nghiêm cấm bàn luận riêng tư về hôn sự của Thiếu chủ, nếu vi phạm thì sẽ trị tội phạm thượng. Mệnh lệnh này được ban ra, liệu có ngăn chặn được sự bàn tán của những người bên dưới hay không thì không rõ, nhưng lần này Thiếu chủ đến tuần tra phòng thủ, không biết có phải là do suy nghĩ chủ quan hay không, ông luôn cảm thấy Thiếu chủ không giống như trước, điều này thì đúng là thật.
Giữa hai hàng lông mày của hắn thiếu đi sự phóng khoáng như thường lệ, dường như có tâm sự, người nhìn qua trưởng thành hơn rất nhiều.
Tất nhiên, những điều này chỉ là suy đoán trong lòng ông, cũng không quan trọng. Lúc này, sau khi hỏi chuyện xong, thấy Thiếu chủ dường như không có ý muốn nói thêm, chuyện ông muốn bẩm báo lại vô cùng khẩn cấp, liền lập tức nói:
– Thiếu chủ hẳn là đang bận tâm về chiến sự bên Đồng Quan? Tôi vội vàng đến gặp Thiếu chủ, cũng liên quan đến việc này.
Nói xong, ông đuổi những người xung quanh đi, nói nhỏ tin tức vừa nhận được.
Bùi Thế Du nghe xong, không giấu nổi vẻ kinh ngạc:
– Lương Trụ đầu hàng Vũ Văn Túng từ lúc nào?
Ngưu Tri Văn khi mới nghe tin này, mức độ bất ngờ vượt xa Thiếu chủ. Vì hai nơi cách nhau không xa, ông đã giao đấu với đối phương không chỉ một lần, không hề chiếm được lợi lộc gì, hiểu rõ sự lợi hại của đối phương.
Lương Trụ có tài làm tướng, và có tài trị binh, là một đối thủ khó nhằn, hơn nữa còn theo Tôn Vinh nhiều năm, là công thần lập quốc của nước Triệu.
– Nghe nói Tôn Vinh có chút đề phòng hắn, có lẽ vì lý do này, hắn mới đầu quân sang bên kẻ thù.
Tôn Vinh khởi nghiệp từ việc g**t ch*t cấp trên đã cất nhắc mình. Giết cấp trên, thay thế vị trí, trong thời loạn lạc mà mọi thứ đều dựa vào nắm đấm này đã nghiễm nhiên trở thành một xu thế chính đáng. Huống hồ, bản thân ông ta chính là tấm gương. Có lẽ lo lắng Lương Trụ một ngày nào đó cũng đối xử như vậy với mình, Tôn Vinh gia tăng đề phòng, không ngờ lại ép người ta đến với kẻ thù.
– Tin tức chính xác không? Lấy được từ đâu? – Bùi Thế Du suy nghĩ một lát, hỏi.
– Bẩm Thiếu chủ, là Bạch Tứ khẩn cấp gửi đến chỗ tôi. Ông ta nói người truyền tin là dựa vào ký hiệu của Quân hầu phu nhân để liên lạc với mình, hẳn là không phải gián điệp. Ông ta cũng quan sát, đối phương trông có vẻ…
Chưa kịp để Ngưu Tri Văn nói xong, Bùi Thế Du đã ngắt lời ông.
– Thôi, không cần nói nữa! Bạch Tứ là người của a tẩu, ở đó nhiều năm, làm việc ổn thỏa, xem ra tin tức có thể tin được. Để ta đi xem bản đồ!
Nói xong, hắn bước nhanh xuống lầu thành, sải bước đi về phía Nghị Sự Đường của quan thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!