Chương 44: (Vô Đề)

Thôi Trọng Yến đã đợi ở đây vài ngày, đến lúc này cuối cùng cũng đón được người, hai bên hợp lại thành một đoàn. Hắn nói chuyện với Sắt Sắt vừa đến, hỏi thăm tình hình trên đường, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt trên chiếc xe ngựa bên cạnh. Nàng ở ngay trong xe. Thế nhưng, từ lúc đến nơi, nàng vẫn luôn ẩn mặt không lộ diện. Phía sau cửa sổ luôn yên tĩnh, không nghe thấy chút tiếng động nào, càng không thấy nàng mở cửa sổ dù chỉ để lộ nửa mặt gặp mặt.

Sắt Sắt mỉm cười, nói:

– Công chúa đều ổn, Thôi tướng quân cứ yên tâm.

Thôi Trọng Yến khựng lại, biết tâm tư của mình đã bị Sắt Sắt nhận ra, tất nhiên không muốn bộc lộ quá nhiều trước mặt người khác. Hắn nén lại chút dao động trong lòng, thu ánh mắt lại, nhìn về phía màn đêm đang dần buông xuống, nói với Sắt Sắt:

– Chắc hẳn mọi người đi đường vất vả cũng mệt mỏi rồi, phía trước có chỗ dừng chân, đến đó rồi tối nay nghỉ sớm đi.

Phía trước khoảng mười hai mươi dặm là một thị trấn nhỏ, nơi đó có một trạm dịch, Dịch thừa đã đứng chờ ở ven đường, từ xa nhìn thấy đoàn xe ngựa tiến đến, lập tức tiến lên hỏi:

– Xin hỏi, có phải là đoàn người của Sắt Sắt nương tử đã đến không ạ?

Sắt Sắt ở trong xe ngựa nghe thấy, mở cửa sổ ló mặt ra. Dịch thừa vội vàng hành lễ với nàng:

– Hôm nay ti chức nhận được mệnh lệnh của Quân hầu phu nhân, nói nếu đoàn người của nương tử đi qua đây cần nghỉ lại, có lệnh cho ti chức đón tiếp phục vụ ạ.

Sắt Sắt hơi bất ngờ, không ngờ vị Quân hầu phu nhân kia lại chu đáo đến vậy, liền nhìn về phía Công chúa bên cạnh. Kể từ khi lên đường, nàng cứ nhắm mắt nằm nghiêng người như vậy, nếu không gọi, nàng sẽ không động đậy, cả người trông không có chút tinh thần nào. Điều kiện nghỉ ngơi qua đêm ở trạm dịch đương nhiên tốt hơn những nơi khác, nàng bèn gật đầu đồng ý:

– Vậy thì tốt quá. Thế thì làm phiền rồi.

Dịch thừa vội nói không dám, lập tức gọi người ra đón.

Sắt Sắt quay sang Lý Nghê Thường, khẽ đẩy nàng, gọi:

– Công chúa, Quân hầu phu nhân đã sắp xếp chúng ta nghỉ lại ở trạm dịch tối nay, ta đã thay muội đồng ý rồi.

Thấy nàng uể oải mở mắt ra, liền đeo mạng che mặt cho nàng, đỡ nàng xuống xe ngựa.

Thôi Trọng Yến vẫn cưỡi trên ngựa, không xuống, trông như không có ý định vào trong.

Dịch thừa lúc này cũng chào hỏi Thôi Trọng Yến và mấy người đi theo sau hắn:

– Không biết xưng hô vị Lang quân này thế nào, cũng xin mời cùng vào trong. Tuy chỗ chúng tôi đơn sơ, nhưng chỗ ở thì đủ cho mọi người.

Thôi Trọng Yến nhìn thấy Sắt Sắt đỡ công chúa xuất hiện, liền nói:

– Làm phiền cô cô rồi, tối nay ngươi hãy ở lại chỗ công chúa. Ta bảo họ cũng đi cùng ngươi, có việc gì tiện gọi. Ta có việc khác phải làm, sẽ không ở lại đây.

Nói rồi, hắn quay sang dặn dò Thôi Giao cũng dẫn người cùng vào. Thôi Giao đáp lời, dẫn người xuống ngựa chuẩn bị nghỉ chân.

Trạm dịch là do người nhà họ Bùi sắp xếp, Thôi Trọng Yến tránh né không nhận ân huệ, Sắt Sắt sao lại không hiểu nên cũng không nói nhiều. Khi đi ngang qua Thôi Trọng Yến, nàng chỉ cười một cái, gật đầu với hắn, dưới ánh mắt chú ý của hắn đỡ Lý Nghê Thường đi thẳng vào trong.

Trăng khuất mái nhà. Sắt Sắt phục vụ Lý Nghê Thường tắm rửa, thay y phục, ngồi xuống lau khô mái tóc dài, vắt lên chiếc lồng sưởi do dịch thừa mang đến để hong khô. Lồng sưởi khá lớn, bọc gấm toàn thân, vừa có thể sấy tóc, người cũng có thể tựa vào, ấm áp và vô cùng thoải mái.

Sắp xếp ổn thỏa cho công chúa xong, thấy còn sớm, Sắt Sắt cũng ngồi bên cạnh bầu bạn, suy nghĩ xem sau khi về nên thống nhất lời khai với Thôi Trọng Yến thế nào để đối phó với những câu tra hỏi từ Tề Vương hoặc Trưởng Công chúa hay không.

Kế hoạch liên hôn lần này, có thể nói là thất bại hoàn toàn. Có một số chuyện tuyệt đối không thể để người khác biết, điều này nàng đương nhiên rõ. Mấy ngày trước sau khi nối lại liên lạc với Thôi Trọng Yến, nàng cũng biết được một chút tình hình hiện tại ở Thanh Châu từ hắn.

Người Khiết Đan đêm đó không những không chiếm được lợi thế mà ngược lại còn thiệt hại không ít, thủ lĩnh An Mộc Đại, người tự xưng là Thiên Sách Khả Hãn đã hùng hổ ép Tôn Vinh bồi thường, mở miệng đã đòi mười vạn lạng bạc, hai mươi vạn tấm lụa, hai vạn cân trà để bù đắp chi phí quân sự đã tiêu tốn cho lần xuất binh này.

Tôn Vinh biết rõ đối phương hét giá trên trời để tống tiền, nhưng biên giới hai nước giáp nhau, hiện tại ưu tiên hàng đầu của ông ta là đối phó với Vũ Văn Túng, nếu không đồng ý, ngộ nhỡ phương Bắc cử binh xuống phía nam, mình căn bản không thể ứng phó cùng lúc được. Ông ta đành phải chấp nhận, rồi trút cơn giận lên Thôi Côn, yêu cầu người và ngựa của ông ta lập tức rút khỏi hai vùng Từ

-Túc, đồng thời phải bồi thường tổn thất của mình.

Thôi Côn sao có thể đồng ý, khăng khăng rằng Vũ Văn Túng cố ý phá hoại từ giữa, không phải lỗi của mình. Hơn nữa tổn thất của bản thân lần này là nặng nề nhất, công chúa bị giữ lại chưa nói, ngay cả nghĩa tử Thôi Trọng Yến còn bị quân của Vũ Văn Túng truy sát, đến nay chưa thể trở về.

Ông ta một mặt khuyên Tôn Vinh thông cảm cho nhau, thay vì trở mặt thành thù ngay lúc này chi bằng nghĩ cách tiếp tục hợp tác sau thất bại này, để đối phó với những khó khăn lớn hơn sắp tới, một mặt thì âm thầm căng thẳng bài binh bố trận, để đối phó với bất kỳ cuộc tấn công nào có thể bùng phát từ Tôn Vinh hay Vũ Văn Túng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!