Hạc Nhi tuân lệnh phu nhân đêm nay ở lại chỗ Nhị lang quân để tránh các thị nữ chăm sóc hắn không chu đáo. Sau khi thu dọn xong xuôi các việc lặt vặt, nàng dặn Thăng Nhi và Thải Quyên là những người nhỏ tuổi hơn ra phòng ngoài ngủ trước, có việc gì thì gọi mình, còn nàng ôm một cái chăn mỏng, rón rén đi vào, trải ra phía sau một tấm bình phong trong phòng. Vừa xoay người ra khỏi bình phong, nàng bắt gặp đôi mắt đang u ám nhìn chằm chằm vào mình.
Nàng giật mình, vỗ ngực, kêu lên một tiếng:
– Tiểu Lang quân của tôi ơi, tôi cứ tưởng ngài ngủ rồi chứ! Nhìn tôi từ đằng sau làm gì, làm tôi hết hồn!
Lang quân từ nhỏ đã không thích giao du với các nha hoàn thị nữ trong phủ, thái độ kiêu ngạo, tính khí cũng không tốt lắm. Mọi người ít nhiều đều có chút sợ hắn, nhưng cũng có ngoại lệ. Hắn lại khá tôn trọng đối với vài người thân cận của Bạch thị, luôn gọi là tỷ tỷ này tỷ tỷ kia, trong đó Hạc Nhi lớn tuổi nhất nên rất quen thuộc với hắn, nói chuyện cũng tùy tiện hơn nhiều.
– Tỷ ngủ trước mặt đệ làm gì?
– Còn có thể làm gì? Đương nhiên là chăm sóc ngài rồi. Ngài bị thương không nhẹ, nương tử bảo tôi ở lại canh đêm.
– Tỷ ra ngoài đi! – Nàng nói xong, lại thấy Nhị Lang quân nhíu mày hất tay, – Tỷ ở đây, bảo đệ ngủ sao được?
Hạc Nhi cười hì hì:
– Có bình phong ngăn cách rồi còn gì? Tiểu Lang quân cứ ngủ đi, cứ coi như tôi không có ở đây.
Hắn hừ một tiếng:
– Cũng được, tỷ ở lại, đệ đi ngủ chỗ khác!
Nói xong hắn thật sự làm động tác đứng dậy, Hạc Nhi vội vàng ngăn lại.
– Thôi được rồi, thôi được rồi! Ngài không vui, vậy tôi sẽ ra ngoài ngủ. Nhưng ngài hành động bất tiện, tôi sợ bên ngoài không nghe thấy gì. Nếu ngài tỉnh dậy đói bụng hay cần trà nước gì, cứ gọi lớn vào nhé!
Nói xong, thấy hắn mới chậm rãi nằm sấp trở lại, nhắm mắt ừ một tiếng, nàng lắc đầu, đành thu lại chiếc chăn vừa trải, tắt đèn rồi bước ra ngoài, khẽ khàng đóng cửa lại.
Trong phòng ngủ tĩnh mịch hẳn. Bùi Thế Du lặng lẽ nằm sấp trong màn đêm, bất động, trông như đã ngủ say. Mãi lâu sau, tiếng trống canh thứ hai từ phố xa xa vọng vào phòng, những tiếng bước chân nhẹ và tạp âm xào xạc của Hạc Nhi và các thị nữ bên ngoài cũng biến mất hoàn toàn.
Qua một lát nữa, Bùi Thế Du mở mắt, cắn răng chậm chạp chống tay, tựa người từ trên gối ngồi dậy. Hắn khoanh chân ngồi một lúc, đợi cho cơn đau rát vừa bị co kéo dịu đi mới lặng lẽ xỏ giày, xuống giường mặc thêm y phục. Dây áo khó buộc, hắn tùy tiện che vạt áo, lỏng lẻo buông thõng, rồi khoác bừa thêm chiếc áo choàng bên ngoài để che đi. Tiếp đó, hắn vớ lấy chiếc roi ngựa, cuộn lại rồi nhét vào ống giày.
Chuẩn bị xong, hắn theo lối quen thuộc nhảy ra khỏi cửa sổ. Nhìn quanh trái phải, sân viện bên trong và bên ngoài đều yên tĩnh, không một bóng người. Hắn rón rén đi đến chuồng ngựa, dắt Long Tử ra, đi qua một cánh cửa nhỏ bên cạnh rồi bước ra ngoài. Hắn cắn răng trèo lên lưng ngựa, lập tức thúc ngựa phi thẳng đến cổng thành.
Trận roi hình hắn chịu hôm nay thực sự không nhẹ, người bình thường ít nhất phải nằm liệt ba đến năm ngày mới động đậy được. Tuy hắn từ nhỏ đã nghịch ngợm, trên người không chỗ này bầm tím thì chỗ kia sưng tấy, sau khi học võ, việc đánh nhau rèn luyện càng như cơm bữa, nhưng hắn cũng không phải là mình đồng da sắt. Vừa lên lưng ngựa, Long Tử không biết chủ nhân bị thương, như thường lệ chạy hết tốc lực, khiến hắn chao đảo hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa thì đau đến ngất đi.
Hắn vội vàng ghìm cương, cúi rạp người trên lưng ngựa, nhắm mắt hồi sức một lúc. Đợi cơn đau qua đi, hắn dùng tay áo lau đi lớp mồ hôi lạnh trên trán, rồi mới cẩn thận phi ngựa đi tiếp.
Nỗi đau từ da thịt rốt cuộc vẫn không thể sánh bằng sóng gió đang cuộn trào trong lòng hắn, mỗi lúc một dữ dội hơn. Ý niệm trong đầu hắn như ngọn lửa đang thiêu đốt, lại như biến thành từng mũi kim châm chích khắp cơ thể dưới lớp da. Chỉ cần đôi chân còn có thể đi lại được, hắn tuyệt đối không thể nhịn xuống được.
Hắn phải lập tức gặp mặt nàng, hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Cắn răng cưỡi ngựa được một đoạn đường, cảm giác đau rát trên lưng dường như đã trở nên tê liệt. Hắn tăng tốc, nhanh chóng đến cổng thành, lấy cớ có việc mà gọi cửa cho mở. Vừa định đi ra, một chiếc thiền trượng bằng thép ròng thò ra từ phía sau, chắn ngang đầu ngựa.
Bùi Thế Du quay đầu lại. Hóa ra là Hàn Khô Tùng. Thấy gã nhíu mày nhìn mình, hắn giả vờ như không có chuyện gì:
– Sao Hàn thúc lại ở đây thế ạ? Con có việc, đi rồi về ngay, Hàn thúc mau vào nghỉ đi!
Nói xong, hắn thúc ngựa định đi.
Hàn Khô Tùng vì chuyện ban ngày mà bực bội chưa nguôi, tối ngủ không được, nghĩ thà đêm nay đi chùa Hồng Diệp tịnh tâm vài ngày còn hơn. Vừa ra khỏi thành lại tình cờ gặp Thế Du ở đây, làm sao có thể để hắn đi, gã ra lệnh hắn lập tức quay về nghỉ ngơi.
Bùi Thế Du khẩn cầu vài câu, thấy gã kiên quyết không lay chuyển liền trầm mặt, không nói không rằng nhấc giày lên đá văng cây thiền trượng đang chắn đường, bỏ lại Đại hòa thượng, thúc ngựa xông thẳng ra khỏi cổng thành.
Hàn Khô Tùng giận tái mặt, quát mắng vài tiếng theo bóng lưng hắn, nhưng nào có ích gì, hắn đã phi như bay đi mất rồi. Hàn Khô Tùng làm sao yên tâm để hắn đi một mình ra khỏi thành, đành phải thúc ngựa đuổi theo ngay. Gã vốn định cưỡng ép chặn hắn lại, nhưng đuổi được một đoạn, thấy con đường này dường như dẫn đến Hành cung Phần Thủy, gã không khỏi liên tưởng đến chuyện ban ngày hắn biện hộ công khai cho cô gái kia trong Tổ đường.
Đột nhiên, gã dường như thấu hiểu được vài phần nỗi bực bội hận sắt không thành thép của Bùi Trung Thứ.
Tuy nhiên, Đại hòa thượng vẫn không cưỡng ép chặn lại nữa, chỉ âm thầm bám sát phía sau, mặc hắn đi đến nơi hắn muốn đến.
Trời tối hẳn, bên trong và bên ngoài Hành cung Phần Thủy trở nên cực kỳ tĩnh lặng. Lý Nghê Thường đã nghỉ ngơi được một ngày. Hai vị lang trung lần lượt đến thăm khám. Nàng đã uống thuốc, nửa đêm đầu ngủ mê man, ra một trận mồ hôi. Tỉnh dậy, nàng lau mình và thay một bộ quần áo khô ráo, cuối cùng cũng cảm thấy trong người dễ chịu hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!