Đệ đệ vừa mới trở về, chắc chắn là đói rồi, Bùi Thế Anh lập tức cho người dọn một bàn rượu thịt thịnh soạn. Đợi hắn gột rửa bụi trần, thay y phục chỉnh tề đi ra ngoài, liền cùng hắn dùng bữa. Trong bữa tiệc, trước hết là hỏi han những điều hắn thấy và nghe được sau khi đến Thanh Châu.
Huynh trưởng hỏi gì Bùi Thế Du đều răm rắp trả lời hết. Khi nói về Tề vương, hắn nói:
– Người này cũng coi là một nhân vật. Nhưng trong khoảng thời gian đệ ở đó, thấy bên dưới ông ta có khá nhiều kẻ xu nịnh nịnh hót, còn bản thân Tề Vương trong lời nói và hành vi cũng có phần quá mức. Cổ nhân có nói "tốt quá hóa xấu", sách lễ cổ cũng nói vẻ ngoài tô điểm không đi đôi với lòng thành, trên đời không thiếu kẻ che đậy vẻ dày dặn mà lừa gạt người.
Đệ luôn cảm thấy ông ta không đơn giản như vẻ bề ngoài.
– Tuy nhiên, dân sinh dưới sự cai trị của ông ta vẫn ổn thỏa, dân chúng khi nhắc đến Tề vương cũng tỏ ra biết ơn. Chỉ riêng điểm này, đã mạnh hơn đám Tôn Vinh không biết bao nhiêu, ít nhất vẫn còn chút vương đức. Nếu nói chỗ nào không tốt, những chỗ khác đệ không dám nói, nhưng có một điểm, đó chính là không quản giáo tốt con trai mình! Con trai ông ta, đánh trận có lẽ coi như một kẻ dũng mãnh, nhưng nhân phẩm thì thực sự như súc sinh!
Bùi Thế Du nhớ lại chuyện trước đó, vẫn cảm thấy chưa hả giận, nét mặt không kìm được mà bộc lộ ra.
Khi đệ đệ nói chuyện, Bùi Thế Anh luôn chăm chú lắng nghe, hiếm khi ngắt lời. Nghe đến đây, thấy vẻ giận dữ chưa tan của hắn, liền cắt lời, hỏi chi tiết.
Bùi Thế Du từ xưa đến nay chưa từng giấu giếm gì trước huynh trưởng, liền kể lại chuyện Thôi Hủ đã mơ ước công chúa thế nào, gây khó dễ cho mình ra sao, và đã bị mình đánh gãy mấy cái xương sườn như thế nào.
– Nếu biết trước lúc đó hắn còn dám xông vào chỗ công chúa có ý đồ bất chính, thì đệ ra tay vẫn còn quá nhẹ! Lúc đó đáng lẽ đệ phải bẻ gãy hết tay chân hắn, rồi còn cắt luôn cả túi nòi giống của hắn nữa, xem hắn còn dám tham lam sắc dục nữa không!
Hắn lạnh lùng nói.
Bùi Thế Anh không khỏi bật cười. Chàng biết rõ đệ đệ, tuy tính khí vẫn còn nét bốc đồng của tuổi trẻ, trên đời không có gì hắn sợ, nhưng khi thực sự làm việc lại rất biết chừng mực, chưa từng phạm phải sai lầm không nên phạm. Dù có ngày hắn thực sự làm như vậy, đó cũng nhất định là do đối phương quá đáng, đáng bị như vậy.
– Lúc nên ra tay, thì phải ra tay. – Chàng nói thản nhiên, nói đoạn, tiện tay cầm bình, tự rót cho mình một chén rượu, nâng lên đợi uống, Bùi Thế Du thấy vậy, giật lấy.
– A tẩu có nói không cho phép a huynh uống rượu! Tỷ ấy bảo đệ trông chừng huynh, huynh đừng có lén uống khi tỷ ấy không có ở đây đâu đấy!
Vì vết thương cũ, trong cơ thể Bùi Thế Anh đến nay vẫn còn sót lại độc khí chưa tiêu trừ hết, Bạch thị nghiêm cấm trượng phu không được uống rượu, chàng vốn rất nghe lời vợ, vui vẻ tuân theo, ngày thường dùng trà thay rượu. Về chuyện này, người xung quanh đều biết.
Thấy đệ đệ nhớ kỹ lời dặn của Bạch thị, động tác nhanh nhẹn, thoắt cái đã giật lấy chén rượu vừa rót của mình uống một ngụm, sau lại tự rót cho mình chén trà thay thế, Bùi Thế Anh khẽ cười khổ lắc đầu, nhận lấy, uống một ngụm, đổi sang hỏi hắn làm sao quen biết công chúa.
Nói thật, khi vừa nhận được thư của Bùi Tăng, biết đệ đệ đồng ý đề nghị của Thôi Côn, lấy vị công chúa tiền triều thay cho tiểu nữ nhà họ Thôi để tiếp tục hôn sự, mức độ kinh ngạc thậm chí còn hơn cả ngày hôm đó khi biết đệ đệ đồng ý liên hôn.
Bùi Thế Du đang nói hăng say, thuận miệng liền kể lại chuyện mình cứu người ở Thiên Sinh Thành dưới chân núi Hoa Sơn thế nào. Nói xong, mới để ý biểu cảm của huynh trưởng trở nên cực kỳ nghiêm trọng, bấy giờ mới chợt nhận ra, vội vàng đổi lời đính chính:
– Đệ nói nhầm! Không phải đệ đi thăm dò Vũ Văn Túng, đệ là đi leo núi Thái Hoa, chuyện đó chỉ là tiện đường! Núi Thái Hoa từ xưa đã có danh đệ nhất hiểm của thiên hạ, hơn nữa, nhìn về phía bắc là Hoàng Hà, nhìn về phía tây là Trường An, phía đông giáp Lạc Dương, xưng là đệ nhất sơn của Trung nguyên cũng không hề quá lời chút nào. Một nơi hiểm trở như vậy, đã lỡ đi qua, nếu không tiện đường ghé qua một chuyến, chẳng phải…
Từ "tiếc nuối" kia còn chưa nói ra khỏi miệng, đã thấy huynh trưởng đặt chén trà trong tay xuống án.
– Đệ lớn mật quá rồi, dám xông vào hậu doanh của Vũ Văn Túng! Đây là do may mắn đấy, chứ nếu lỡ không thành, hoặc không địch nổi, mà ta lại không cứu kịp đệ thì phải làm sao?
Bùi Thế Du biết hành động của mình mạo hiểm, nhưng thiên tính là vậy, hắn không sợ mạo hiểm, lần sau nếu gặp chuyện như vậy, có lẽ hắn vẫn sẽ làm như cũ. Nhưng hắn cũng biết huynh trưởng lo lắng cho an nguy của mình, liền cúi đầu, miệng dạ biết rồi.
– Có phải trong lòng đệ vẫn đang nghĩ, lần sau vẫn làm như vậy đúng không hả?
Một giọng lạnh lùng vang ngay bên tai.
Bùi Thế Du bị nói trúng tim đen, ngẩng đầu lên, thấy huynh trưởng đang cau mày nhìn mình, vốn muốn không thừa nhận, nghĩ nghĩ lòng cứng lại, biện bạch:
– Lão tặc Vũ Văn chiếm được Đồng Quan, có thể liên kết Thục, Trung Nguyên và Quan Trung thành một khối, tiếp theo dù là tấn công lên phía bắc chúng ta, hay là tranh bá về phía đông, sẽ không còn trở ngại. Bùi gia chúng ta càng ở thế không đội trời chung với lão ta, sớm muộn cũng phải quyết chiến một trận. Không nhân cơ hội này đi thăm dò hư thực của lão, còn đợi đến khi nào? Hơn nữa, chẳng phải đệ vẫn bình yên vô sự đấy ạ?
Bùi Thế Anh nhìn hắn, vẻ giận chưa tiêu trên mặt dần biến mất, bản thân ngẩn người một lát, cũng không biết đang nghĩ gì, đột nhiên nói:
– Được rồi, lần này coi như bỏ qua. Lần sau nếu để ta biết đệ còn hành động như vậy nữa, đệ cứ quay về Hà Tây cho ta! Đi giữ quan ải, không được phép bước nửa bước vào Trung Nguyên nữa!
– Còn nữa! – Chàng dừng lại một chút, dùng giọng điệu nghiêm trọng, – Vũ Văn Túng này cực kỳ nguy hiểm. Nếu ông ta tiến lên phía bắc, ta tự khắc sẽ ứng phó. Chuyện liên quan đến người này, đệ không cần nhúng tay vào!
Nghe giọng huynh trưởng, có lẽ là đã tha chuyện này. Tuy rất bất mãn với việc huynh trưởng độc đoán chuyên hành, nhưng Bùi Thế Du cũng không dám đối đầu trực diện với huynh ấy, liền dạ vâng.
Bùi Thế Anh lúc này mới thôi. Hai huynh đệ lại hàn huyên đôi chút về những chuyện gần đây quanh mình. Sau đó, Bùi Thế Anh cũng nói qua về một vài chuẩn bị mình đã làm cho hôn lễ của đệ đệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!