Chương 24: (Vô Đề)

Sắt Sắt lặng lẽ chờ đợi một lúc lâu, theo tiếng bước chân giày vang vọng từ xa đến gần, một bóng hình rẽ từ hành lang vào, xuất hiện trước mặt nàng.

Vị công tử Bùi gia hiển nhiên đã chỉnh trang lại dung mạo, quần áo chỉnh tề, hoàn toàn khác với vẻ hung hãn khi ẩu đả ban ngày. Hắn nhìn thấy Sắt Sắt thì dừng bước ngoài hàng rào, không bước vào.

Sắt Sắt chủ động đi về phía hắn, đứng đối diện, mỉm cười hành lễ.

Vẻ mặt hắn tỏ ra lạnh lùng và xa cách, gật đầu đáp lễ nàng, sau đó liền hỏi:

– Cô cô đến đây có việc gì?

Sắt Sắt nhìn ra ngoài, mỉm cười nói:

– Nói chuyện ở đây không tiện, có thể mời Bùi lang quân đi theo tôi một lát không?

Vị công tử Bùi gia không hề nhúc nhích, chỉ nói:

– Cô cô có chuyện gì xin cứ nói.

Sắt Sắt do dự một chút, khẽ hạ giọng cầu xin:

– Chuyện liên quan đến công chúa, thực sự không tiện nói ở đây. Mong Bùi lang quân rộng lòng.

Công tử Bùi gia nghe vậy, nét mặt dường như càng thêm căng cứng, nhưng sau khi đứng thêm một lát, cuối cùng vẫn bước ra ngoài.

Sắt Sắt vội vàng theo sát.

Bùi Thế Du dẫn nàng đến một khoảng đất trống vắng người bên ngoài dịch quán rồi dừng bước, quay người lại, mang theo chút không kiên nhẫn, nói:

– Nói đi! Rốt cuộc có chuyện gì?

Sắt Sắt mỉm cười cảm ơn, tiếp đó, nhất thời lại như không biết nên bắt đầu từ đâu, im lặng một lát, cuối cùng, khẽ giọng nói:

– Công chúa đã biết chuyện của Bùi lang quân và Thế tử hôm nay rồi. Lúc nhỏ muội ấy gặp phải tai nạn, có lẽ là do quá kinh hãi dẫn đến mất tiếng, đến nay không thể mở miệng nói chuyện được. Nhưng tôi nhìn ra, muội ấy rất buồn, tự trách đã làm liên lụy đến Bùi lang quân, khiến ngài phải chịu tai bay vạ gió không đáng này. Lúc tôi ra ngoài, muội ấy còn đang khóc thầm.

Bùi Thế Du hơi nghiêng mặt đi, không nói một lời nào.

– Tuy nhiên, Bùi lang quân cũng không cần nghĩ nhiều, lần này tôi đến đây, bất kể ngài có tin hay không, đây cũng không phải do công chúa sai phái, mà là do tôi tự mình quyết định. Nếu để công chúa biết, nói không chừng muội ấy còn trách tôi nhiều chuyện.

Bùi Thế Du vẫn không đáp lời.                          

Sắt Sắt tiếp tục nói:

– Chuyện lúc nhỏ của công chúa, Bùi lang quân hẳn là có nghe qua nhỉ? Trưởng công chúa đối với muội ấy vừa là mẹ, lại vừa là người cứu mạng. Hiện giờ muội ấy đã lớn, có lẽ là vì lời đồn về điềm lành muội ấy mang theo khi sinh ra, nên khi đến đây, muội ấy được sắp xếp gả cho Thế tử. Mà phẩm hạnh của Thế tử…

Sắt Sắt khẽ thở dài.

– Một lời khó nói hết. Chỉ là muội ấy cho rằng, đây chính là ý nguyện của Trưởng công chúa, dù không muốn thì cũng đành phải nghe theo. Nào ngờ đâu, Trưởng công chúa thực sự có sắp xếp khác…

Nàng hạ giọng xuống thấp hơn, đi đến trước mặt Bùi Thế Du, dùng âm thanh chỉ mình hắn mới nghe được mà nói tiếp:

– Trưởng công chúa và Tề vương bề ngoài tuy tôn trọng như khách, kỳ thực lòng đã xa cách từ lâu. Tề vương anh hùng tài lược, ngày ngày mưu tính làm sao ổn định cơ nghiệp trong loạn thế này, còn Trưởng công chúa lại nặng lòng với cố quốc, khó lòng quên Trường An.

– Năm xưa bà ấy từng cho rằng, có thể nhờ Tề vương giúp bà ấy phục quốc, nhưng nay đã hiểu ra, trông cậy vào Tề vương chẳng qua chỉ là giấc mộng hão huyền, vì thế mà lòng chán nản. Bà ấy cũng phải tự mưu tính cho tương lai, bà ấy đã để ý đến Thôi Trọng Yến.

Sắt Sắt nhìn Bùi Thế Du.

– Bùi lang quân là người thông minh, hẳn là không cần tôi nói nhiều nữa nhỉ? Đây chính là lý do vì sao hôm đó Thôi lang quân đuổi theo đến khách đ**m, cũng hết sức yêu thương công chúa…

Nàng dừng lại, nở nụ cười:                                

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!