Chương 22: (Vô Đề)

Lý Nghê Thường giơ cổ tay lên, để mặc cho từng giọt máu nhỏ xuống, tụ lại thành một vệt đỏ sẫm. Tiểu Kim Xà no bụng rồi yên tĩnh cuộn mình lại, nằm ngoan ngoãn trên đầu gối nàng. Vết thương cũ đầu tiên trên cổ tay vừa mới đóng vảy, còn lại một vết đỏ mờ, vết thứ hai đã nối tiếp mà đến.

Sau khi tế máu xong, nàng không hề buồn ngủ, tiện tay lấy một miếng lụa trắng thấm máu vết thương, ngồi xuống, tâm trí vẫn bị chiếm giữ bởi một tin tức vừa biết được đêm nay. Thôi Huệ Nương đột nhiên mắc bệnh nặng, không thể thực hiện hôn ước, nhưng liên minh giữa hai nhà Bùi – Thôi lại không thể vì thế mà đứt đoạn. Vì vậy, nàng phải gả cho vị thiếu niên lang Bùi gia kia.

Từ khi được đưa đến đây, chỉ vỏn vẹn hơn một tháng, nàng đã lần lượt bị gả cho ba người đàn ông. Thế nên đêm nay, khoảnh khắc vừa nghe tin này từ miệng cô mẫu, nàng không hề cảm thấy bất ngờ, thậm chí trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chỉ muốn bật cười.

Không phải vì vui mừng, mà là vì buồn cười.

Gió đêm thổi làm ánh nến lay động không ngừng. Nàng trầm tư một lát, đợi vết thương trên cổ tay đã cầm máu, cất Tiểu Kim Xà đi, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

– Công chúa định đi đâu ạ? – Tỳ nữ kịp thời đi theo.

Lý Nghê Thường sải bước về hướng tẩm thất của Huệ Nương.

Từ bên ngoài nhìn vào, nơi ở của Huệ Nương tối om không ánh đèn. Ban ngày đã có mấy lượt người đến thăm bệnh, sau đó cổng viện liền bị khóa chặt, không còn mở ra nữa. Nàng gõ cửa hồi lâu, mới nghe thấy khe cửa khẽ mở, lộ ra cái đầu của một hầu gái, nói rằng tiểu nương tử cần tĩnh dưỡng, lang trung dặn không nên để người khác làm phiền.

Lý Nghê Thường đẩy cửa ra, đi thẳng vào tẩm đường của Huệ Nương.

Trong phòng chỉ có nhũ mẫu ngồi một mình, mí mắt đỏ hoe, nét mặt đờ đẫn, chẳng biết đang nghĩ gì, bị tiếng cửa Lý Nghê Thường đột ngột mở ra làm giật mình nhảy dựng lên, quay đầu thấy là nàng thì vội vàng đi tới hành lễ. Cô ta cũng biết mục đích nàng đến là để thăm Huệ Nương, không dám ngăn cản, nhìn nàng đi đến giường bệnh.

Thôi Huệ Nương mặt mày tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, hôn mê bất tỉnh.

Lý Nghê Thường đứng bên giường một lúc, ngồi xuống, luồn tay vào chăn, nắm lấy một bàn tay lạnh ngắt của cô ấy. Nhũ mẫu đứng bên cạnh khẽ giải thích, Huệ Nương vốn dĩ thân thể yếu ớt, lần này phát bệnh nặng như vậy, lang trung nói là tà phong xâm thể, chắc là do tích tụ lâu ngày, nhất thời chưa có cách nào chữa trị được, chỉ đành kê đơn theo triệu chứng để từ từ điều dưỡng.

Đột nhiên, mí mắt Huệ Nương khẽ động đậy, bàn tay trong chăn cũng khẽ cử động, như đang giãy giụa cố gắng tỉnh lại. Nhưng do bệnh tình quá nặng, nàng rốt cuộc không chống đỡ nổi, rất nhanh, lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Lý Nghê Thường đè nén nỗi buồn trào dâng trong lòng, khẽ vén chăn lên, định đặt tay cô ấy về chỗ cũ. Ánh mắt lướt qua mu bàn tay cô ấy, nàng dừng lại một chút, sau đó, từ từ kéo cao tay áo nàng ấy lên, nhìn chằm chằm vào một vệt đỏ hình đầu kim trên da mặt trong cánh tay, rồi lại nhìn cánh tay kia, kiểm tra cả sau tai. Cuối cùng nàng áp sát vào Huệ Nương, nhắm mắt lại, khẽ ngửi mùi thuốc đã khô đọng lại nơi khóe môi.

Nàng ngửi thấy một luồng mùi tanh như cá ươn, tuy mùi rất nhạt, nhưng vẫn bị nàng nắm bắt được.

Ngay tức thì, tim nàng đập nhanh hơn.

– Sao tiểu nương tử sao lại tới đây? Đã muộn rồi! Cô mau đi nghỉ ngơi đi!

Phía sau truyền đến một giọng nói, Lý Nghê Thường quay đầu lại, thấy Tào nữ quan vội vàng chạy tới, đứng sau lưng nàng, thúc giục liên hồi.

Xem ra, bà ta cũng đã đến đây, đang phục vụ Huệ Nương.

Lý Nghê Thường lại nhìn Thôi Huệ Nương vẫn nhắm mắt, từ từ đứng dậy, quay người đi ra ngoài.

Ban đầu bước chân nàng rất chậm, dần dần, khi nàng chắc chắn mình không nhìn nhầm thì bắt đầu tăng tốc, đi càng lúc càng nhanh, đi ngang qua cửa phòng mình ở, bước chân vẫn không dừng lại.

– Công chúa, đến nơi rồi ạ!

Tào nữ quan ở phía sau gọi, nàng như không nghe thấy, tiếp tục rẽ hướng về tẩm đường của cô mẫu, chạy một mạch tới, xông vào. Tào nữ quan bám sát theo sau, ra hiệu cho bà vú mở cửa, hai người đồng sức, muốn ôm nàng khiêng ra ngoài.

Cả hai người này đều là những người có thể chất khỏe mạnh, bắt nàng dễ dàng như bắt gà con. Lý Nghê Thường bị khống chế, không thể động đậy chút nào, giận dữ cắn mạnh một cái vào tay Tào nữ quan. Nữ quan già đau đớn kêu lên một tiếng thảm thiết, vội vàng buông tay ra, bàn tay đã bị răng của Nghê Thường cắn đến chảy máu. Bà vú kia thấy nàng thay đổi thái độ hiền lành thường ngày, hai mắt trợn to, vẻ mặt hung dữ, không khỏi bị dọa sợ, vội vàng buông tay, lùi lại vài bước.

Lý Nghê Thường nhổ bọt máu trong miệng ra, bò dậy từ dưới đất, quay đầu lại muốn đi vào trong. Tào nữ quan thấy vậy, bỏ qua cơn đau, lại xông lên, lần này không dám dùng sức mạnh, chỉ không ngừng nói Trường công chúa đã nghỉ, ban ngày người cũng không thoải mái, van xin nàng mau về đi.

– Cho công chúa vào đi! – Đúng lúc này Sắt Sắt đi ra, nói.

Tào nữ quan liếc nhìn cửa sổ, đèn đã sáng, đành phải đồng ý. Lý Nghê Thường đẩy cửa bước vào.

Trường công chúa quả nhiên đã nghỉ ngơi rồi, tóc búi đã được tháo, khoác một chiếc áo choàng, nửa nằm nửa dựa vào một cái lò sưởi được bọc vải gấm dày, xoay mặt nhìn thấy Lý Nghê Thường xông vào, đánh giá nàng từ trên xuống dưới hai lần, nói:

– Sao thế? Việc gì làm con tức giận đến thế?

Tay Lý Nghê Thường vẫn còn hơi run. Nếu nàng đoán không sai, Huệ Nương đã bị hạ một loại độc có tên là Huyết Căn tán. Thứ này sau khi phơi khô rồi tán thành bột, dùng với liều lượng nhỏ thì chỉ khiến người ta sinh ảo giác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!