Chương 9: (Vô Đề)

Không biết Phong Từ Thư có bị làm ồn không, lông mày anh ấy luôn nhíu chặt, khuôn mặt vốn đã lạnh như băng càng thêm lạnh lẽo, dáng vẻ này của anh ấy không còn ôn hòa lịch sự như hôm đưa tôi đến trường, ngược lại khiến người ta nhìn vào liền thấy lạnh người, mơ hồ toát ra vẻ kiêu ngạo của anh ấy trong những năm tháng chinh chiến trên thương trường.

Là vì Chung Lam sao?

Vì cô ta khóc.

Nhớ đến những lời đồn đại vừa nghe được, tôi lặng lẽ thở dài.

Nếu vậy thì thật đáng tiếc, chú út là một người rất tốt, tôi thật lòng mong anh ấy có thể ở bên một cô gái tốt hơn.

Đương nhiên, nếu anh ấy muốn nổi giận vì người đẹp, tôi cũng không có cách nào.

Dù sao người đẹp này bây giờ toàn thân đầy rượu vang, đôi mắt ngấn lệ, vẻ mặt đáng thương vô cùng.

Nhưng tối nay cô ta gặp phải Trình Lâm, tôi tin cô ta thật sự đáng thương.

"Sao lại khóc nữa?"

Phong Từ Thư hỏi, giọng nói như cuốn theo cơn bão sắp nổi lên.

Chung Lam lập tức đáp: "Là vì..."

"Không hỏi cô."

Không khí mơ hồ toát ra sự tĩnh lặng ngượng ngùng.

Tôi nghe thấy giọng nói sắc bén như kiếm của Phong Từ Thư vừa rồi đã dịu xuống.

"Ương Ương," anh ấy gọi tên tôi, "sao lại khóc nữa?"

Tôi ngẩng đầu lên, lúc này mới nhận ra mình đang giả vờ khóc.

Tôi ngấn lệ nhìn thẳng vào mắt Phong Từ Thư.

Đôi mắt luôn thờ ơ của anh ấy ẩn chứa vài tia lo lắng khó phát hiện.

Sao lại hỏi tôi?

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Chúng tôi hình như... căn bản không thân quen lắm mà? Chỉ là sau lần đi nhờ xe của anh ấy, anh ấy đã thêm WeChat của tôi, rồi cứ nằm im lìm trong danh sách bạn bè.

À đúng rồi, tuần trước có nói chuyện vài câu.

Anh ấy hỏi tôi.

"Vô Phong": "Không sao chứ?"

Tôi không hiểu gì cả.

"Dương Dương Dương": "Chú út, bị hack nick à?"

"Vô Phong": "..."

"Vô Phong": "Chuyện hủy hôn."

"Dương Dương Dương": "Ồ ồ."

"Dương Dương Dương": "Chú không nhắc, cháu cũng suýt quên rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!