Phong Diên thì cứng đờ người, từ từ rút tay ra.
Nhưng cũng không có ý trách móc, chỉ nhẹ nhàng nói: "Anh còn có việc."
Trình Lâm tỏ vẻ ấm ức: "Chỉ một chút thôi cũng không được sao?"
"Không được." Phong Diên day day trán.
Tôi dường như thấy trên trán Trình Lâm nổi lên một đường gân xanh.
- "Cho mày mặt mũi rồi đúng không?
- "Nếu không phải sợ mày bám theo nữ chính, ai thèm đi cùng mày chứ, không khí bên cạnh mày đều bị ô nhiễm nặng đấy có biết không?"
Tôi thừa nhận Trình Lâm có chút kỹ năng diễn xuất.
Có, nhưng không nhiều.
Cô ta khoa trương đưa tay lên trán, rồi đột ngột ngã vào người Phong Diên.
"A, đầu em đau quá." Cô ta nói.
Phong Diên: ...
Tôi: ...
Tôi mới là người có diễn xuất nhất ở đây, vậy mà lại nhịn được không cười.
"Diên ca... đầu em đau quá," cô ta nói rất yếu ớt, "Anh có thể cõng em... cõng em đến phòng y tế không."
Phong Diên nhanh chóng liếc nhìn tôi.
Tôi thậm chí còn hơi thương cảm cho anh ta.
Trình Lâm còn sợ tôi đi theo, lại nhỏ giọng bổ sung: "Chị... chị không cần đi đâu, không biết tại sao... nhìn thấy chị, đầu em lại càng đau."
Nội tâm và bề ngoài của cô ta hoàn toàn là hai giọng điệu khác nhau.
Trong lòng thì mạnh mẽ vô cùng.
- "Còn! Không! Mau! Đi!
- "Chạy đi.
- "Biến mất ngay.
- "Đừng để lại dù chỉ một góc áo trong tầm mắt của nam chính.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
- "Hắn ta bị bệnh điên đấy.
- "Tránh xa hắn ta ra.
Lúc Phong Diên cõng Trình Lâm đi, tôi đã đi được một đoạn.
Nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cô ta.
- "Biết thế mấy hôm nay ăn nhiều thêm chút nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!