Chương 3: (Vô Đề)

Cô ta lại muốn nhảy múa trên điểm cười của tôi.

Tôi đang định bật cười.

Bên cạnh truyền đến giọng nói trầm thấp từ tính của một người đàn ông: "Tsk, sao lại khóc rồi?"

Ngẩng đầu nhìn lên, người đàn ông mặc vest đang ngồi trên ghế sofa không biết đã xem bao lâu rồi.

Ngũ quan của anh ta có chút giống Phong Diên, nhưng lại càng thêm sắc bén lạnh lùng, là kiểu dáng vẻ cực kỳ công kích.

Tôi ngừng khóc, lễ phép chào hỏi: "Chú út."

Đương nhiên, không phải chú út của tôi.

Tôi chỉ gọi theo Phong Diên, anh ta là chú út của Phong Diên, con trai út của nhà họ Phong. Cũng là nhân vật mới nổi trong giới thương nhân những năm gần đây, đã khiến cho sản nghiệp của nhà họ Phong tăng lên gấp đôi, nhất thời danh tiếng vang xa.

Đồng thời, tôi nghe thấy trong lòng Trình Lâm hét lên một tiếng.

—— "Má ơi!!! Nam thứ sao lại ở đây?"

7.

Nam thứ?

Đây chính là nam thứ mà Trình Lâm ngày đêm mong nhớ?

Tôi thấy thật nực cười.

Tôi và Phong Từ Thư chả có liên quan gì đến nhau, anh ta không phải là người mà tôi có thể tùy tiện dính líu đến.

Cụm từ "thiên tài" dùng để miêu tả anh ta quả thực không hề ngoa, tuổi còn trẻ, nhưng lại dựa vào bản lĩnh của mình mà khuấy đảo giới thương nhân. Trước đây chúng tôi gặp nhau ngoài việc chào hỏi ra thì cũng không có gì giao thiệp, anh ta hơn tôi tám tuổi, vòng tròn quan hệ của chúng tôi căn bản khác nhau.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao anh ta lại ở nhà tôi?

Tôi muốn nghe xem Trình Lâm có biết chút gì không.

Kết quả là cô ta thật sự nói nhiều vô kể.

Tôi phải vất vả lắm mới nghe rõ được.

—— "Đẹp trai quá đi mất, người đàn ông này thật quyến rũ c.h.ế. t người.

—— "Thế này chẳng phải so với Phong Diên ba giây kia có sức hút hơn nhiều sao!

—— "Nữ chính cô nhìn anh ta kìa!

—— "Tây trang bạo đồ lãnh diện khốc nam chỉ vì một đóa hoa nhỏ bé mà khuynh đảo, chắc hẳn không có đóa hoa nào không rung động đâu nhỉ, không đâu không đâu không đâu không đâu.

—— "Bạn phòng của tôi trước khi c.h.ế. t muốn xem hai người khóa môi đấy.

—— "Bạn phòng của tôi là cẩu độc thân, tôi cũng vậy.

—— "Gâu gâu!"

Thôi được rồi, toàn là lời vô nghĩa.

Tôi đang định cáo lui ra ngoài một chuyến, lại thấy anh trai bước lên phía trước đi về phía Phong Từ Thư, tôi mới nhớ ra anh ấy và Phong Từ Thư coi như là đồng trang lứa.

"Anh Từ," anh trai và Phong Từ Thư học cùng trường cấp ba, "Lần trước gặp nhau ở Chile anh nói sẽ đến nhà em chơi, em còn tưởng phải đợi thêm một thời gian nữa chứ, không ngờ lại gặp nhau nhanh như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!