22.
Nếm trải nỗi đau đứt con nối dõi, đám người này khai hết mọi chuyện.
Không phải là côn đồ gì cả, chỉ là một đám lưu manh, có người đã lên kế hoạch cho tất cả, nhưng bọn chúng không biết đối phương là ai, chỉ biết tối nay sẽ có một người phụ nữ được đưa đến. Một khi cưỡng h.i.ế. p được cô ta, bọn chúng sẽ nhận được một khoản tiền hậu hĩnh.
Đối phương che giấu rất kỹ, nhưng với năng lực của Phong Từ Thư thì rất nhanh đã có kết quả.
Là Chung Lam.
Rõ ràng, ly rượu vang đỏ khiến cô ta mất mặt kia đã khiến cô ta ghi hận Trình Lâm.
Về nhà, tôi và Trình Lâm kể chuyện này cho bố mẹ, muốn họ kiện nhà họ Chung ra tòa.
Nhưng bố lại chọn cách ém nhẹm chuyện này xuống.
Bởi vì gần đây chúng tôi đang hợp tác với nhà họ Chung.
Mẹ cũng nói, chuyện liên quan đến trinh tiết của Trình Lâm, nếu bị đồn ra ngoài thì không hay.
Tôi đứng bên cạnh, toàn thân lạnh như băng.
Tiếng chửi rủa trong lòng Trình Lâm lại vang lên.
—— "Hành động gì mà như súc vật vậy.
—— "Chó còn làm bố mẹ tốt hơn chúng.
—— "Nam thứ khi nào thì chuyển nghề làm sát thủ vậy?
—— "Đem hai người này đi luôn đi."
—— "Không chịu nổi nữa rồi.
—— "Muốn chửi mỗi người mười câu.
—— "Thôi vậy.
—— "Tha cho chúng.
—— "Không thì nữ chính kẹt ở giữa, sẽ đau đầu lắm.
—— "Ai bảo hai lão già này nuôi cô ấy hai mươi năm, cô ấy có tình cảm với họ chứ."
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
Nhiều chuyện trong lòng bỗng nhiên sáng tỏ.
Một lúc sau, tôi lên tiếng: "Mẹ chắc là nghĩ, nếu chuyện của Trình Lâm bị đồn đại lung tung, sau này không gả được cho nhà tốt, thì nhà chúng ta sẽ mất đi một trợ lực phải không?"
Tôi đột nhiên nhận ra, hình như bọn họ luôn như vậy, trước mặt lợi ích, tình thân ít nhiều đều bị đặt sau.
Tôi cũng tốt, Trình Lâm cũng tốt.
Đặt trước lợi ích, đều là con bài mặc cả.
Trước đây... trước đây chỉ là tôi không muốn tin.
Ngẫm lại, từ nhỏ tôi đã đính hôn với Phong Diên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!