Chương 11: (Vô Đề)

Trùng hợp thay, tôi và Trình Lâm đồng thời nghĩ đến Phong Diên.

Còn cô ta nghĩ là.

—— "A a a a a a a a a a!

—— "Để ta đi bắt tên tiểu tử Phong Diên đó đến g.i.ế. c để giúp hai người thêm phần hứng khởi!

—— "Ta thật may mắn khi được ngồi trên chiếc xe này.

—— "Hưng phấn đến mức muốn nhảy ra khỏi xe.

—— "Nhào lộn trên không 360 độ mười vòng rồi nhảy xuống xe."

Tôi: "..."

Tốt nhất là cô đừng làm vậy nữa đi.

17.

Tôi và Phong Từ Thư bắt đầu thỉnh thoảng trò chuyện.

Nhưng đều là dùng WeChat.

Mặc dù là Phong Từ Thư chủ động tìm tôi, nhưng anh ấy ít nói, đa phần là tôi nói.

Hôm nay cũng vậy, anh ấy đi công tác về.

"Vô Phong": "Rảnh không? Gặp mặt nhé?"

Hơi đột ngột, bình thường tần suất trò chuyện của chúng tôi cũng không cao, mà tôi cũng chưa vạch trần tâm ý của anh ấy, cứ nghĩ là cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.

Đây là lần đầu tiên đề nghị gặp mặt.

"Dương Dương Dương": "Sao vậy ạ?"

"Vô Phong": "Mua nhiều bánh ngọt quá, mang cho em một ít."

À... lại mua nhiều nữa à?

Tôi nhớ đến hôm đó sô cô la mang về từ Chile, anh ấy cũng dùng chiêu bài tương tự.

Tôi cố ý trêu chọc anh ấy.

"Dương Dương Dương": "Sao chú út lúc nào cũng mua nhiều đồ vậy?"

"Dương Dương Dương": "Là vì quá giàu sao?"

Tôi thấy phía trên khung chat hiện lên rất nhiều lần anh ấy đang nhập.

Hình như là viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết.

Một lúc lâu sau.

Anh ấy gõ một chữ.

"Vô Phong": "Ừ."

Tôi không nhịn được, cười thành tiếng qua màn hình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!