Chương 76: (Vô Đề)

Mấy ngày sau Giang Lục mới trở về, ông vừa bước vào cửa đã thấy Lâm Dương đang ngồi lù lù trên sô pha, sau vài giây sửng sốt thì ông lập tức thay đổi sắc mặt, lạnh nhạt đi thẳng lên lầu, bóng dáng cao lớn biến mất ở chỗ ngoặt, mọi người đều sững sờ. Giang Mạn Mạn mếu máo muốn khóc.

Vân Lục vòng tay ôm cô nhóc rồi an ủi: "Không sao cả, ba chỉ là... chưa kịp phản ứng thôi..."

"Anh trai đã đồng ý rồi mà, ba còn....." Giang Mạn Mạn uỷ khuất lên tiếng.

Sự phản đối của Giang Lục và Giang Úc không giống nhau, Giang Úc sẽ quấy nhiễu, tìm mọi cách chia rẽ, còn Giang Lục thì chỉ im lặng không lên tiếng. Vân Lục ôm Giang Mạn Mạn vỗ về, cô nhìn sang Lâm Dương. Lâm Dương đứng lên, nghiêng người qua hôn Giang Mạn Mạn một cái rồi đút tay vào túi quần: "Anh về nhé!"

Cậu ta nói xong liền trực tiếp rời đi, Giang Mạn Mạn đứng lên đuổi theo, đôi tình nhân nhỏ đứng ở cửa ra vào lôi lôi kéo kéo.

Vân Lục nhìn lên trên tầng. Phòng của Giang Lục vẫn luôn ở trên tầng 3, ông thích thanh tĩnh nên chọn ở một mình một tầng, trước đây khi mẹ Giang Úc còn sống, hai vợ chồng ông đã chọn ở trên tầng 3 rồi.

Giang Lục đi tới trước cửa thư phòng rồi gõ cửa.

Giang Úc đang ngậm điếu thuốc lá ngồi xem văn kiện, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên thì thấy Giang Lục đang đứng ở cửa. Hai cha con bốn mắt nhìn nhau, Giang Lục trầm giọng: "Con vẫn hút thuốc à?"

"Con không châm." Giang Úc rút điếu thuốc ra cho Giang Lục nhìn, hắn không châm thuốc. Giang Điềm Điềm túm vào ống quần hắn mà giật giật, Giang Úc khom lưng bế con gái lên. Giang Lục nhướng mày:

"Không phải con phản đối chuyện yêu đương của Mạn Mạn sao?"

Từ lúc nào mà lại phản chiến rồi?

Giang Úc ôm Điềm Điềm đi tới cửa phòng, con trai càng đi tới gần, Giang Lục càng thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt hắn, con trai ông có chút thay đổi, đôi mắt trầm ổn, tĩnh lặng hơn mấy ngày trước rất nhiều. Sao ông mới chỉ vắng nhà có mấy ngày, mà Giang Úc đã thay đổi như thế này rồi?

Giang Lục híp híp mắt.

"Con thấy Lâm Dương là một chàng trai tốt." Giang Úc mân mê bàn tay Giang Điềm Điềm, hoàn toàn không vội vã. Giang Lục dừng một chút rồi nói: "Ba vẫn phản đối."

Giang Lục cảm thấy ông đang nói chuyện cùng một người đàn ông không kém mình bao nhiêu tuổi, ông không hiểu sao đột nhiên lại cảm thấy như vậy. Mấy ngày trước thôi đôi mắt Giang Úc còn kiêu ngạo, sắc bén như vậy. Nhưng Giang Úc trước mặt ông lúc này lại trầm ổn nội liễm, giữa mày mang theo sự sâu sắc của người đã kinh qua trăm chuyện trên đời.

Giang Lục dựa vào khung cửa rồi nói: "Ba thấy gần đây thủ đoạn xử lý của con không nhanh gọn như trước nữa. Vì sao đột nhiên lại thu mua cái công ty chứng khoán kia?"

"Con đột nhiên có hứng thú." Giang Úc giải thích ngắn gọn.

Giang Lục: "Hứng thú?

Công ty đó sắp phá sản tới nơi rồi, con thu mua lại rồi còn phải xử lý thêm một đống việc, con ít nhất phải cho ba một bản kế hoạch quy hoạch công ty đó đàng hoàng đấy."

"Con để trên bàn của ba rồi". Giang Úc trả lời.

Giang Lục nhìn chằm chằm Giang Úc. Lúc trước Giang Úc giải quyết công việc đều là nhanh

- gọn

- lẹ. Giống kiểu lái xe tốc độ cao dù có đột nhiên phanh gấp hay rẽ ngoặt thì cũng không xảy ra tai nạn.

Nhưng giờ tuy Giang Úc vẫn quyết đoán như vậy nhưng tốc độ đã chậm rãi hơn một chút, cuối cùng sẽ tăng tốc mà lao tới. Kiểu làm việc này giống như phiên bản nâng cấp của của ông và hắn hợp lại.

Giang Lục còn muốn nói thêm nhưng sau lưng lại vang lên tiếng bước chân đi lên cầu thang, ông nhìn thấy đôi mắt lạnh nhạt của Giang Úc nhu hoà theo từng tiếng bước chân vang lên, Giang Lục quay đầu lại.

Vân Lục bưng khay trà chiều đứng ở bậc cầu thang ngẩng đầu nhìn ba người bọn họ mỉm cười:

"Ba, ba uống nước trái cây nhé?"

Vân Lục bước tới, trên khay có điểm tâm còn có nước trái cây. Giang Lục mỉm cười, cầm lấy một ly nước rồi nhấp một ngụm: "Ba lên phòng đây."

Ông nói xong liền xoay người đi lên cầu thang, vừa đi vừa cởi bớt cúc trên cổ áo. Đi đến lưng chừng thì ông khẽ liếc mắt nhìn Giang Úc một cái, con trai ông đang ôm eo Vân Lục kéo vào phòng.

Giang Úc vốn đang làm việc, cửa sổ kịch trần trong thư phòng đón ánh nắng mặt trời rất tốt nên trong phòng rất sáng, ban ngày cũng không cần bật đèn. Vân Lục đặt khay xuống bàn, thấy con gái mơ màng sắp ngủ liền giơ tay muốn ôm cô bé. Giang Úc không để Vân Lục bế Điềm Điềm, hắn khom lưng hung hăng hôn Vân Lục, cô liên tục lùi về phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!