Đêm nay ngủ cũng không ngon, Vân Lục giật mình tỉnh giấc liên tục. Hơn 1h sáng, Vân Lục lại tỉnh, cô nhẹ nhàng ngồi dậy từ trong lòng Giang Úc, tuy đã rất cẩn thận nhưng cuối cùng vẫn làm hắn tỉnh giấc. Giang Úc mở mắt, đôi mắt u ám tĩnh lặng, giống như chưa hề ngủ say.
Vân Lục nhẹ nhàng vuốt tóc hắn rồi dịu dàng hỏi: "Em làm anh tỉnh giấc sao?"
"Không." Giọng Giang Úc rất trầm, hắn nắm lấy bàn tay của Vân Lục nhẹ nhàng x** n*n, vài giây sau lại quay người bật đèn đầu giường rồi nhìn một vòng quanh phòng, là khung cảnh quen thuộc.
Giang Úc giơ cánh tay rắn chắc hữu lực ôm eo Vân Lục rồi nhấc cô ngồi lên đùi hắn.
Vân Lục sửng sốt, ngoan ngoãn ôm cổ hắn: "Giang Úc?"
"Ừm." Giang Úc đột nhiên lại kiệm lời như vậy, Vân Lục nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt hẹp dài đó cũng nhìn lại cô. Hai người kề sát nhau, hơi thở đan xen ấm áp.
Vân Lục cong môi, véo véo má Giang Úc: "Sao thế? Anh chưa tỉnh ngủ hả?" Bình thường nếu Giang Úc tỉnh dậy sẽ nhào qua hôn cô, hoặc là ôm cô náo loạn một trận. Đêm nay hắn hơi trầm mặc, Giang Úc nhấc tay giữ cổ Vân Lục rồi ngửa đầu hôn cô.
Đôi môi này mềm mại như bông, Vân Lục cũng ngoan ngoãn nhắm mắt đáp lại nụ hôn của hắn. Giang Úc không nhắm mắt, đôi mắt hẹp dài u tối cất giấu muôn đợt sóng ngầm chăm chú nhìn cô gái ngay trước mắt. Nhìn lông mi cô khẽ lay động, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, và cả cơ thể ấm áp với làn da mềm mại đang rúc vào trong ngực hắn.
Đây...
Thật sự là Vân Lục của hắn...
Môi lưỡi quấn quýt, nụ hôn ôn nhu bỗng chốc lại biến thành cuồng nhiệt mà mãnh liệt, Giang Úc giống như phát điên c*n m*t môi cô, đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi cô. Vân Lục còn không kịp thở.
Váy ngủ cứ thế bị hắn xé toạc ra, q**n l*t bị vén sang một bên. Vẫn tư thế này, Giang Úc dùng sức đâm thẳng vào trong, kết hợp làm một với Vân Lục.
Giang Úc làm rất hung dữ.
Vừa điên cuồng vừa thô lỗ.
Hắn không giống mọi khi.
Vân Lục ôm chặt lấy bờ vai của Giang Úc để giữ thăng bằng, cô vùi đầu vào cổ hắn rồi bật khóc.
"Anh nhẹ một chút... Anh làm sao vậy?"
Vân Lục nức nở cầu xin, cô không phản kháng, cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn để mặc cho hắn điên cuồng ra sức, cả cơ thể Vân Lục nóng bừng, run rẩy theo từng đợt cao trào mà Giang Úc mang đến.
Giang Úc xoay người đặt Vân Lục nằm xuống giường rồi lập tức áp người đè lên cô, Vân Lục gập chân lại, hé mắt nhìn Giang Úc, đôi mắt của hắn mang theo d*c v*ng rất đậm, u ám thâm trầm.
Vân Lục cắn mu bàn tay giấu đi tiếng nức nở, một tay túm chặt lấy chiếc gối đầu bên dưới, Giang Úc kéo tay cô ra rồi nhét ngón tay của mình vào trong miệng cô, đôi mắt hắn rất trầm tĩnh cũng rất điên cuồng.
Hắn không giống mọi khi.
Từ sau khi sinh bé con, cơ thể của Vân Lục không tốt lắm, hai người từ đó không còn l*m t*nh điên cuồng nữa, mỗi lần Giang Úc đều rất nhẹ nhàng, cũng rất để ý tới cảm nhận của cô, sợ cô đau, sợ cô không thoải mái. Thi thoảng cũng có lần Giang Úc không kiềm chế nổi nhưng cũng sẽ không đến mức mất kiểm soát như thế này, cũng không có chuyện cứ im lặng không nói một lời như đêm nay.
Vân Lục khẽ cắn cắn ngón tay Giang Úc, hai tay ôm mặt hắn.
"Ông xã...."
"Ừm.." Con ngươi của Giang Úc bỗng nhiên co lại, hắn vùi đầu vào cổ Vân Lục vừa m*t vừa l**m, động tác dưới thân cũng không ngừng lại.
Vân Lục ngửa cổ, vòng tay ôm cổ hắn, đột nhiên cô cảm thấy có một dòng chất lỏng ướt át nóng hổi trượt trên cần cổ của cô.
Vân Lục sửng sốt.
Chưa kịp suy nghĩ thì cơn cao trào làm đầu óc Vân Lục trống rỗng. Giang Úc hôn cô, nụ hôn nóng bỏng mà cuồng nhiệt như lửa. Cả người Vân Lục mềm nhũn vô lực, để mặc hắn bế cô vào phòng tắm.
Vân Lục duỗi tay sờ sờ lên cổ, nơi đó có vài vệt nước đọng lại. Vân Lục có cảm giác đó là nước mắt. Giang Úc đặt cô vào trong bồn tắm rồi ngồi ở thành bồn lau người cho cô.
Vân Lục ngửa đầu nhìn Giang Úc, nhưng khuôn mặt hắn vẫn nặng nề như vậy, một câu cũng không nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!