Dung mạo cô gái trên sô pha vẫn như thời cấp 3, chỉ khác là có thêm vài phần thành thục, bình lặng của năm tháng. Giang Úc cảm thấy cô vẫn giống y hệt cô gái nhỏ ngồi cùng bàn hắn.
Cảm giác...
Cảm giác.... như cô chỉ đang ngủ mà thôi.
"Nén bi thương, tiên sinh."
"Nén bi thương..."
Nén bi thương?
Hắn nên nén bi thương như thế nào đây?
Vân Lục sao lại có thể chết được chứ? Không thể nào, đây tuyệt đối là ảo giác của hắn, do hắn quá mệt mỏi sau chuyến bay lại không ngủ cả một đêm rồi tới công ty làm việc cả ngày mà thôi.
Giang Úc đột nhiên đứng bật dậy đi ra ngoài, hai người kia sửng sốt nhìn theo bước chân hắn.
Cánh cửa bật mở, người từ công ty bất động sản chen vào, kinh ngạc nhìn vào trong.
Giang Úc đi tới cửa rồi đột nhiên xoay người trở về, vòng tay ôm cơ thể của cô gái, cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô.
Đây không phải Vân Lục.
Vân Lục rõ ràng đã kết hôn rồi, hẳn là phải sống rất hạnh phúc chứ?
Không phải...
Đây không phải Vân Lục.....
"Tiên sinh, xin hỏi ngài là?"
"Tiên sinh, nén bi thương..."
"Xin hỏi ngài là...?."
Giang Úc không trả lời một câu, chỉ gắt gao ôm chặt cơ thể cứng đờ lạnh buốt của Vân Lục. Giang Úc bóp miệng cô: "Vân Lục! Vân Lục! Em nói gì đi....
Vân Lục! Vân Lục! Anh cầu xin em, mở mắt ra đi, mở mắt ra có được không?" Giang Úc nói năng lộn xộn, có thể cao lớn giống như một ngọn núi ôm gọn Vân Lục trong lòng.
"Vân Lục! Vân Lục......"
Giang Úc điên cuồng gọi tên cô.
Đây không phải sự thật.
Không phải...
Vân Lục chưa chết....
Vân Lục chỉ là ngủ say quá mà thôi...."Giang Úc, đây là điện thoại của bạn học Vân. Cậu ấy.... uống thuốc ngủ.... tự tử..."
Xe cấp cứu của bệnh viện đã tới, người bên bất động sản cũng đã tới, hai người thợ mở khoá vẫn đứng đó.
Hứa Điện và Chu Dương cũng theo vào trong, Hứa Điện đưa điện thoại của Vân Lục cho Giang Úc, Giang Úc vẫn ôm chặt Vân Lục không buông.
Hắn không đáp lại lời Hứa Điện, cũng không nhận lấy điện thoại.
Hứa Điện thấp giọng nói: "Cậu xem điện thoại của bạn học Vân đi, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy đâu. Cậu ấy sống rất thảm, không hề giống như những gì cậu vẫn nghĩ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!