Chương 50: (Vô Đề)

Cửa phòng tắm mở ra đem theo hơi nóng len lỏi ra ngoài.

Giang Úc đi chân trần bế Vân Lục ra ngoài, áo sơ mi trên người phanh ra, quần dài còn không thèm cài cúc. Vân Lục hai mắt nhắm nghiền, hai tay vòng lên ôm lấy cổ Giang Úc. Cô khoác tạm chiếc áo tắm dài trên người, không buộc dây lưng nên hở ra một đoạn eo đã đỏ tím một mảng. Giang Úc đặt Vân Lục xuống giường, cô híp mắt, kéo chăn đắp kín người.

Trong chăn rất ấm áp, thân thể cô hơi run rẩy, đôi chân dài bủn rủn không còn chút sức lực. Vân Lục đỏ mặt, nghiêng đầu tránh ánh mắt của Giang Úc. Hắn khom lưng, hôn lên sườn mặt cô, hôn lên cổ cô. Bàn tay lần theo mép chăn tiến vào trong trêu chọc quấy rầy cô. Vân Lục im lặng tránh né, Giang Úc bật cười nhẹ nhàng, đôi mắt hẹp dài mang theo sự thỏa mãn vẫn chăm chú nhìn cô.

"Em ngủ đi, anh đi tắm đã."

Chiếc áo tắm duy nhất đã để cho Vân Lục mặc, Giang Úc chỉ có thể mặc lại bộ quần áo cũ, hắn đứng lên lộ ra v*m ng*c trần rắn chắc, vô số vết cào bị hai vạt áo che khuất, nửa kín nửa hở.

Hắn xoay người đi vào phòng tắm.

Vân Lục nằm im một lúc rồi đột nhiên kéo chăn che kín đầu, nằm bên trong thở hổn hển. Cô mở to mắt, trước mắt đen như mực. Cảm giác cơ thể vẫn còn rất nóng, tim vẫn đập thình thịch, cô kéo hai vạt áo tắm lại rồi mặc lại cẩn thận, gạt đi suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu.

Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, rất nhiều hình ảnh lướt qua trong đầu Vân Lục, cô vùi mặt xuống gối, một lát sau liền ngủ mất.

Giang Úc bước ra ngoài, cầm khăn lông xoa tóc, trên người mặc bộ ngủ màu đen. Hắn bước tới đầu giường rồi chỉnh ánh sáng của đèn ngủ tối đi một chút.

Giang Úc vén chăn lên, khom lưng ngắm nhìn cô gái nhỏ cong người như con tôm luộc đã ngủ say. Hắn nhướng mày, cười một cái rồi đắp lại chăn cho cô.

Giang Úc đi ra ngoài, cánh cửa phòng ngủ phụ không đóng chặt, đồ đạc bên trong đã dọn hết ra ngoài, dưới đất có vài món đồ nghề sửa chữa lắp đặt của công nhân để lại.

Giang Úc bước tới sô pha ngoài phòng khách, notebook của hắn để lại đây từ mấy ngày trước vẫn đặt ngay ngắn trên bàn trà. Giang Úc ngồi xuống, lấy notebook tới rồi đặt lên trên đùi, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

Chỉ một loáng sau, một bản xét nghiệm ADN thuộc về Vân Nghiêu xuất hiện trên màn hình.

Dòng kết luận cuối cùng có ghi: [Căn cứ vào kết quả phân tích ADN cho thấy Vân Nghiêu và Vân Xương Lễ có quan hệ cha con.]

Thời điểm làm giám định là sau khi Trình Kiều sinh đứa bé ra không bao lâu, cũng nói rõ Vân Xương Lễ đã xác minh thân phận của đứa trẻ này cẩn thận.

Giang Úc nhướng mày, khép notebook lại. Hắn lười nhác dựa vào ghế sô pha, có vài sợi tóc phía trước còn chưa lau khô, nhỏ nước xuống cằm hắn rồi men theo yết hầu mà thấm vào cổ áo.

Nửa tiếng sau khi tóc đã khô hoàn toàn, Giang Úc mới đứng dậy tắt đèn phòng khách, chỉ để lại một ngọn đèn tường nhỏ.

Trong phòng ngủ chính rất ấm áp, hắn đi tới phía bên kia giường rồi xốc chăn nằm xuống. Trong chăn càng ấm áp hơn, Giang Úc nương theo chút ánh sáng mờ mịt, dịu dàng nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say bên cạnh.

Ngón tay với qua nâng cằm Vân Lục lên, trên môi cô vẫn còn vết cắn của hắn. Giang Úc lẳng lặng nhìn cô..

Vân Lục đang ngủ thì bị lật người lại, hai tay bị kéo lên trên đỉnh đầu, cô nhăn mày trợn mắt, giây tiếp theo môi đã bị m*t mạnh một cái.

Như kẻ say rượu tìm được chỗ dựa. Vân Lục ôm lấy lưng Giang Úc trong cơn mê tình chuếnh choáng.

Tiếng r*n r* nỉ non của cô gái vang lên trong đêm khuya, Vân Lục túm lấy gối đầu, nức nở khóc ra tiếng.

Cô dùng sức duỗi chân ra muốn phản kháng, nhưng cản bản chỉ là châu chấu đá xe với sức lực của Giang Úc.

Tận tới khi trời tờ mờ sáng thì lần h**n ** này mới kết thúc, Vân Lục ngủ mê ngủ mệt.

Gió bên ngoài rất lớn, thổi rèm cửa kêu phần phật. Giang Úc để trần người trên đứng dậy đóng cửa sổ sau đó quay về giường ôm Vân Lục ngủ.

Hơn 9h sáng.

Dì bảo mẫu mang đồ ăn vào nhà, sau khi sơ chế xong thì lấy máy hút bụi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Bà vừa mới đi đến cửa phòng ngủ chính thì cánh cửa bật mở, một người đàn ông cao lớn bước ra, dì bảo mẫu hoảng hốt. Hắn nhíu đôi mắt hẹp dài quan sát bà rồi nhàn nhạt cất giọng nói có chút cáu kỉnh: "Dì không cần quét dọn phòng ngủ chính."

"À, được, được!" Dì bảo mẫu sững sờ, người đàn ông vai rộng chân dài, đi vào trong bếp rót hai cốc nước rồi quay lại phòng ngủ chính. Khi chuẩn bị đóng cửa lại thì hắn nói: "Dì nấu chút cháo nhé!"

Dì bảo mẫu nào dám từ chối, lên tiếng đáp ứng.

Vân Lục ngủ tới 10 rưỡi mới tỉnh, cả người mềm nhũn. Vừa mở mắt ra đã thấy Giang Úc ngồi dựa vào đầu giường bấm điện thoại. Hắn cúi đầu nhìn cô: "Tỉnh rồi hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!