"Phó tổng thì không có, chú thì có được không?" Cửa phòng họp mở ra, một người đàn ông cao lớn tuấn lãng đứng ở cửa, ánh mắt trầm tĩnh mang theo uy nghiêm.
Bốn người trong phòng họp đều đồng loạt nhìn qua, sắc mặt Giang Úc biến đổi: "Ba, không liên quan tới ba."
Giang Lục đi vào trong, kéo ghế ra ngồi xuống rồi liếc mắt nhìn Giang Úc, sau đó lại nhìn sang Vân Lục. Vân Lục bị ông nhìn, lập tức hoảng sợ.
Giang Lục hiện tại đang là chủ tịch đương nhiệm của Giang gia, ở Lê Thành ông cũng là đối tượng được rất nhiều phụ nữ theo đuổi. Ông thành thục ổn trọng, có tiền còn có quyền, rất thâm tình. Vợ ông đã qua đời nhiều năm nhưng ông vẫn không tái hôn, những người phụ nữ muốn gả cho ông chờ đến tóc đã bạc mà vẫn không từ bỏ, có người còn tuyên bố sẽ đợi ông cả đời.
Kiếp trước, Vân Lục đã từng xem qua một topic, trên đó viết tên rất nhiều người phụ nữ đang xếp hàng chờ một cái gật đầu của ông.
Tuy rằng sau này, Giang Lục bị Giang Úc kéo xuống đài. Nhưng mị lực của ông vẫn không tổn hao chút nào. Trong ký ức của Vân Lục, quan hệ của mọi người trong Giang gia đều rất tốt. Thực ra là Giang Lục tự nguyện lui về sau ở ẩn để Giang Úc lên nắm quyền.
Ai có bản lĩnh thì người đó lên ngôi..
Đối với ông chỉ có thể nói, Trường Giang sóng sau đè sống trước, trò giỏi hơn thầy, con giỏi hơn cha. Thủ đoạn của Giang Úc càng quyết tuyệt hơn mà thôi.
So sánh thì chỉ có cô và Vân Xương Lễ mới là tranh đoạt đến mức môi hở răng lạnh, cá chết lưới rách. Rõ ràng cũng là hai cha con ruột, mà lại phải đấu đá thành ra như vậy. Tình huống của cô vừa đáng buồn lại vừa đáng thương. Trong lòng Vân Lục đột nhiên cảm thấy vô cùng chua xót.
"Con ra ngoài đi!" Giang Lục liếc mắt nhìn con trai một cái, Giang Úc không muốn, hai cha con lườm nhau một lúc. Giang Úc biết tâm tư muốn gặp mặt Vân Lục của ba hắn. Đành lạnh mặt đứng dậy đi ra ngoài, Đi chưa được hai bước, Giang Úc móc từ trong túi quần ra một viên kẹo, 'cạch' một tiếng đặt xuống trước mặt Vân Lục: "Ăn đi!"
Hắn nói xong liền đi thẳng ra ngoài.
Kẹo sữa màu trắng đặt ngay trước mắt, Vân Lục duỗi tay cầm lấy rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.
Giang Lục ngồi đối diện cũng nhìn thấy động tác của Vân Lục, ông cầm hợp đồng qua tùy ý lật xem. Mấy điều khoản như làm từ thiện không khiến ông cảm thấy quá ngạc nhiên. Giang Lục đặt hợp đồng xuống rồi nhìn cô gái nhỏ trước mặt: "Cháu nói suy nghĩ của cháu đi!"
Đối mặt với Giang Lục, Vân Lục vô cùng khẩn trương. Người ta ăn muối còn nhiều hơn cô ăn cơm. Nói chuyện với Giang Úc thì tuỳ ý như thế nào cũng được, nhưng với Giang Lục thì không thể như vậy, nhiều suy nghĩ lướt qua trong đầu, cô bắt đầu tranh thủ lên tiếng biểu đạt rõ ràng ý tứ lúc đầu. Thậm chí cô còn nghĩ, nếu ông cảm thấy phí tài liệu này không thể cho không, yêu cầu Vân thị phải trả một phần thì cô chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức.
Giang Lục đan hai tay vào nhau rồi đặt trên bàn, ngón tay thon dài vẫn đeo nhẫn cưới. Sau khi ông nghe xong thì gật gật đầu tỏ vẻ tán thành. Vân Lục cảm thấy người lý trí như Giang Lục mới có thể bàn chuyện được, cô cũng không còn khẩn trương như trước, nhẹ nhàng lên tiếng nói: "Chú Giang, vậy chúng cháu sửa lại hợp đồng, chú xem qua một chút."
Nói xong, cô nhìn về phía Lưu Yến.
Lưu Yến cũng không ngờ mình lại có thể gặp được người đàn ông độc thân hoàng kim như Giang Lục ở đây, cô ấy cảm thấy rất khẩn trương, thậm chí còn quên mất cả sự tồn tại của thư ký Lâm văn nhã soái khí đứng bên cạnh. Toàn bộ tâm trí đều đặt trên người Giang Lục, lời Vân Lục nói như một cái búa gõ vào đầu cô, Lưu Yến lập tức luống cuống tay chân mà điên cuồng gõ bàn phím sửa hợp đồng.
Giang Lục trầm giọng: "Cứ bình tĩnh, không vội!"
Chủ yếu ông chỉ muốn nhìn xem cô gái khiến con trai mình dù phải dùng phương pháp cực đoan cũng nhất định phải huỷ hôn với Khâu Linh Thải là ai. Trải qua một thời gian tìm hiểu, hơn nữa hôm nay còn gặp mặt trực tiếp, ông đại khái có thể xác định. Con trai ông chính là nhan khống chính hiệu, lại còn thích kiểu mỹ nữ nhu nhược, chỉ là vị mỹ nữ nhu nhược của nó còn khá cứng cỏi.
Cô nhóc này tuổi còn trẻ mà khá lợi hại, nhưng lại rất thành thật, không phải là loại người đầu cơ trục lợi thích đào mỏ bạn trai.
Lưu Yến chỉ tốn một chút thời gian đã hoàn thiện bản hợp đồng mới. Cô ấy in ra rồi đưa cho Vân Lục. Vân Lục cúi đầu đọc kỹ lại một lần nữa, cảm thấy ổn rồi liền đưa qua cho thư ký Lâm, thư ký Lâm xem kỹ càng rồi đưa tới cho Giang Lục.
Vân Lục khẽ thở phào, cười nói: "Chú Giang, ngài xem đi ạ, nếu có chỗ nào cần điều chỉnh thì chúng cháu có thể sửa luôn tại đây ạ!"
Điều khoản đã thay đổi, xem mấy bản hợp đồng này đối với Giang Lục mà nói chỉ đơn giản như ăn cơm uống nước hàng ngày.
Sau khi xem xong ông lại muốn xem bản hợp đồng trước đó Giang thị đã gửi qua. Vân Lục lập tức đứng lên, khom lưng đưa tới cho ông.
Giang Lục cầm lấy hợp đồng trên tay, ngẩng lên nhìn Vân Lục: "Chọn bản này đi! Chú cảm thấy Giang Úc chia lợi nhuận không tồi."
Nói xong ông lập tức đưa hợp đồng cho thư ký Lâm rồi đứng dậy rời đi. Thân hình cao lớn khuất sau cánh cửa phòng họp.
Ba người trong phòng hội nghị ngẩn ra.
Vân Lục nghiêng người sang nhìn bản hợp đồng trên tay thư ký Lâm, ông khẽ ngửa người ra sau một chút, trong hơi thở có một mùi hương nhàn nhạt. Thư ký Lâm sửng sốt, lặng lẽ dịch ghế ra phía sau.
Hợp đồng vẫn là bản mà Giang thị gửi tới, Vân thị 70%, không cần trả phí tài liệu.
Vân Lục choáng váng, cô ngẩng đầu nhìn thư ký Lâm. Không hiểu sao ông lại lùi về phía sau xa như vậy, nhưng cô cũng không có ý định tìm hiểu, chỉ lên tiếng hỏi: "Đây là chúng ta đã đổi người đàm phán chưa hay là ảo giác của cháu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!