Chương 44: (Vô Đề)

"Phốc —— ha ha ha ha ha ha ha ha ha sinh thời hệ liệt a..."

Phòng bida an tĩnh vài giây, Chu Dương tuôn ra một tiếng cười to, " Úc ca, làm nhóm thiên kim yêu thầm cậu nhìn xem bộ dáng lúc này của cậu, tớ cười chết, ha ha ha...."

Nói xong hắn còn đứng dậy, cầm di động đi đến đằng trước muốn chụp.

Giang Úc đen mặt, nhìn Vân Lục: "Tớ trước khởi...."

Vân Lục chạy nhanh tiến lên, ngoan ngoãn mà lấy đi trên đỉnh đầu cứng nhắc, sau đó đỡ hắn lên, còn đem hắn hướng phía sau mà  đẩy, nàng muốn chính mình chắn trước mặt Chu Dương, duỗi tay ngăn.

"Đừng chụp, đừng chụp."

Nàng hôm nay ăn mặc váy, ở trước mặt bọn họ nhỏ xinh đến không chịu được, còn như vậy trực tiếp chắn Giang Úc trước mặt, bàn tay tinh tế trắng nõn không ngừng vẫy.

Chu Dương cười đủ rồi, cầm di động cười xem nàng, sau hắn giương mắt nhìn về phía Giang Úc.

Tay Giang Úc để ở trên vai Vân Lục, vài giây sau, hắn bỏ xuống, cười từ phía sau ôm Vân Lục, kiêu ngạo mà nhìn Chu Dương, "Như thế nào? Hâm mộ?"

Chu Dương cười nhạo một tiếng, "Không hâm mộ."

Nói xong, hắn xoay người trở về, ngồi xuống ở trên sô pha.

Vân Lục thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng bắt lấy tay Giang Úc, đôi mắt Giang Úc buông xuống nhìn nàng, nhưng cho tới bây giờ không có bị người hộ quá như vậy, cảm giác rất mới mẻ. Trong phòng bida ánh sáng thực mờ ám, Vân Lục có điểm không được tự nhiên, nàng nói: "Cậu..."

Giang Úc lười nhác trả lời: "Chuyện nhà cậu là tớ làm cho, hot search là tớ an bài, nhưng đến nỗi cổ phiếu ngã gì đó cùng tớ không có quan hệ gì."

"Còn có tiêu thụ linh tinh, khả năng này muốn trách cậu dưỡng năm cái ca ca kia, fans quá nhiều, vì thế giận đều hủy bỏ đơn đặt hàng."

Một hơi toàn nói.

Vân Lục hỏi đều không cần hỏi, toàn minh bạch.

Nàng nhỏ giọng mà ừ một tiếng, " Cái kia * là cậu sao?"

"Đúng vậy, trừ bỏ bạn trai cậu, còn có ai có cái bản lĩnh kia?" Ngữ khí cực độ tự tin.

Trên sô pha hai cái nam nhân sau khi nghe xong liền cười nhạo một tiếng. Vân Lục lúc này mới phản ứng lại, trong phòng còn có khác người đâu, nàng chạy nhanh kéo tay Giang Úc ra, Giang Úc buông ra nàng, nắm nàng hướng sô pha đi đến.

Chu Dương đứng dậy nhường chỗ, ngồi xuống ở cạnh Hứa Điện, Hứa Điện từ bài trung ngẩng đầu, cười như không cười liếc mắt một cái, sau nói: "Tiểu bạch thỏ, nếu là cậu muốn đi Vân thị, nhưng thật ra hiện tại một cái cơ hội tốt."

"A?" Vân Lục ngồi xuống, xem Giang Úc liếc mắt một cái, Giang Úc từ hộp đổ một điếu thuốc ra, khom lưng yếu điểm trước, quay đầu cùng Vân Lục nói: "Nhưng thật ra."

"Hiện giờ Vân thị rung chuyển, đúng là thời cơ đổi mới tốt nhất, cậu chỉ cần ổn định toàn bộ công ty, lại xử lý vài sự tình, liền có thể kéo cha cậu xuống đài." Hắn hít điếu thuốc, đảo không trừu, chính là thưởng thức, sương khói lượn lờ, mông lung mặt mày.

Vân Lục sau khi nghe xong.

Tự hỏi một lát, cảm giác xác thật là một cơ hội. Nàng dừng một chút: "Tớ đây ngày mai bắt đầu đi làm?"

Giang Úc ngồi thẳng thân mình, hướng chỗ đó của nàng dựa gần, "Đúng rồi."

Hắn nghiêng thân mình, cánh tay đáp ở mặt sau nàng, nhướng mày xem nàng.

Vân Lục đỏ mặt, dựa vào sô pha, cùng hắn đối diện, đôi mắt mang theo một chút ý cười, Vân Lục bị xem đến mặt đỏ, tầm mắt xoay chuyển, vừa lúc nhìn đến đầu ngón tay hắn, nàng duỗi tay, bắt lấy điếu thuốc, "Tắt đi, đều rớt xong hết rồi rồi."

Giang Úc cười xấu xa, thân mình rời đi trong chốc lát, đem điếu thuốc bóp tắt ở gạt tàn thuốc, lại trở về, môi mỏng dán môi nàng, lại không có hôn xuống dưới.

Tư thế này mà xem nàng.

Vân Lục hô hấp đều ngừng, thân cận quá, mũi hắn rất đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!