Chương 3: (Vô Đề)

Bây giờ là tiết ngữ văn, lão còn trẻ liền trắng phát, vì thế vẫn luôn đều cắt thành đầu trọc, một đám học sinh đều kêu hắn là lão đầu trọc.

Hắn không giống giáo viên môn toán thong thả ung dung tiến vào, mà là bước cường ngạng bước tiến vào, tiến vào sau chuyện thứ nhất chính là cực kỳ sắc bén mà nhìn quét học sinh, nhìn xem các nàng có hay không đi học son môi đục lỗ tai, nhìn xem nam sinh lão không thành thật.

Ánh mắt xẹt qua Giang Úc, hắn mị một chút mắt, Giang Úc lười biếng mà ngậm kẹo que, dựa vào lưng ghế, cùng đầu trọc lão sư đối diện. Bộ dáng kia cực kỳ kiêu ngạo, lão sư đầu trọc đen mặt, lại nhịn xuống, dịch tầm mắt, nắm mặt mấy cái nam sinh khác.

"Hứa Điện bỏ chân xuống, đừng cho là tôi không thấy." Chọn anh em Giang Úc, gϊếŧ gà dọa khỉ.

Phía sau ách một tiếng, chân dài để ở lưng ghế Vân Lục thu trở về. Vân Lục lập tức liền nhẹ nhàng, nàng ngồi thẳng thắn.

Nhìn hành động tiếp tục cắn kẹo que của Giang Úc bên cạnh, nàng há miệng th* d*c, định nói một tiếng cảm ơn...

Nhưng là lời nói đến bên miệng liền trở về, vô duyên vô cớ nói cảm ơn, hẳn là rất quái.

Bất quá nàng có chút vui vẻ, ít nhất nàng thật mở miệng xin lỗi, đời này không có cùng đời trước bị giáo huấn.

Sau khi chỉnh đốn xong không khí phòng học, lão sư bắt đầu dạy, phấn viết ở bảng vang lên tiếng cạch cạch, Vân Lục cầm bút nghiêm túc viết, phía sau sột sột soạt soạt truyền đến chút thanh âm, phía sau lưng bị nhẹ chọc một chút, Vân Lục ngẩn người, nhéo bút quay đầu lại.

Đối diện với khuôn mặt đeo kính tinh xảo của Hứa Điện, hắn cầm theo một túi đồ của cửa hàng tiện lợi ném tới trước mặt nàng.

"Chị cậu đưa."

Nghiêng đối diện, Trình Tiêu nằm bò về hướng nàng cười, chỉ vào túi, khẩu hình tỏ vẻ: "Ăn...."

Giờ khắc này, nếu không phải đã trải qua đời trước bi thảm, nàng đều phải bị Trình Tiêu kỹ thuật diễn lừa. Cỡ nào có chị gái yêu quý a.

Chu Dương đập vào bả vai Hứa Điện nhướng mày nhìn nàng.

Một bộ xem bộ dáng diễn.

Thay đời, nàng khẳng định ném túi này, sau đó lại để bọn họ chán ghét, làm Trình Tiêu thực hiện được. Nàng nhìn túi cửa hàng tiện lợi kia, nghĩ thầm đây đều là tiền cha cho mua, không thể ném, theo sau nàng duỗi tay cầm đi.

Nàng không thấy gương mặt kia của Trình Tiêu, mà là đối Hứa Điện nói: "Thay tớ cảm ơn cậu ấy."

Nói xong, nàng xoay người, đem túi nhét vào trong ngăn kéo. Hứa Điện nhướng mày, không tiếng động mà nhìn mắt Chu Dương, Chu Dương sách cười một tiếng: "Hiếm lạ, còn sẽ nói cảm ơn."

Quá trình tiêu thụ kiến thức của bọn họ vì cái em gái Vân Lục này làm nhiều ít sự, không phải bị cự tuyệt bị đối đãi ác ý chính là một câu cảm ơn đều sẽ không có, gương mặt Vân Lục kia dường như phảng phất đòi nợ, liền không cười quá.

Vân Lục cầm lấy bút tiếp tục chép, cũng nghe Chu Dương nói. Nàng mím môi, rũ đôi mắt xuốngnhìn túi trong ngăn kéo.

Sau đem túi nhét vào đi một ít, nhưng lúc này, nàng bụng lộc cộc một tiếng động tác nàng cứng đờ.

Tốt.

Bụng giữa trưa đã no rồi, không có ăn cơm ở nhà. Hiện nay đói bụng, còn kêu ra tiếng, nàng chần chờ, bụng lại kêu một tiếng.

Cùng chuông báo giống nhau, đúng giờ nhắc nhở nàng, Vân Lục nuốt nước miếng mắt nhìn trên đài lão sư nghiêm túc viết chữ, theo sau tay sờ trong ngăn kéo, ở trong túi tìm kiếm, chỉ chốc lát sau, cầm một cái bánh mì ra, nàng dựng thẳng sách vở lên, cúi đầu cắn một ngụm.

Bơ bánh kem phô mai siêu cấp ngon, nàng lại cắn một ngụm, lại đụng phải đôi mắt của Giang Úc, động tác nàng ngừng lại.

Hắn nghiêng nghiêng mà dựa vào cái bàn, môi mỏng động đậy, cây kẹo que gộc lăn lộn. Vân Lục có điểm ngượng ngùng, quay đầu, mặt đối với bên ngoài, sột sột soạt soạt mà tiếp tục ăn...

Đuôi ngựa của nàng phi thường hỗn độn, rũ  một chút xuống dưới. Giang Úc nhổ xuống trong miệng tiếp tục thưởng thức, tiếng nói mát lạnh: "Trên môi cậu tất cả đều là bơ."

Âm thanh hắn rất thấp.

Nhưng Vân Lục nghe thấy được, nàng phía sau lưng cứng đờ, lập tức duỗi tay, sờ đến bơ....

Vân Lục: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!