Nhiếp Triều thực sự thấy giận rồi.
Bắt nạt một cô gái nhỏ? Còn cần mặt mũi không vậy? Ứng phu nhân đỡ lấy mũi của mình, đau tưởng chết.
Lúc nhìn thấy người đàn ông lạ mặt kia, bà ta giận dữ hạ giọng: "Liên quan gì đến cậu?"Lúc này Nhiếp Triều mới sực nhớ ra, Hỗ Thành không có mấy ai nhận ra mình, anh mở cửa, gân cổ gọi: "Thất thiếu, mau vào đi.
"Sau đó quay đầu, an ủi Doanh Tử Khâm: "Đại! em gái đừng sợ, có Thất thiếu ở đây rồi.
"Doanh Tử Khâm hơi giật mình, ngẩng đầu lên.
Phó Quân Thâm từ đằng sau đang từng bước tiến vào.
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, hai chiếc cúc trên cùng được nới lỏng, xương quai xanh lộ ra trông rất hấp dẫn.
Thoạt nhìn, dáng vẻ của anh khá bụi bặm.
Mọi người trong phòng làm việc đều sững sờ.
Ứng phu nhân cả kinh, đầu óc như ngừng hoạt động: "Thất, Thất thiếu?"Gương mặt này của Phó Quân Thâm, chỉ nhìn qua một lần sẽ khó mà quên được.
Ở Hỗ Thành tuy có rất nhiều kẻ không phục anh vì bất tài, nhưng cũng phải thừa nhận điểm này.
"Thật xin lỗi thầy Từ.
" Phó Quân Thâm không để ý xung quanh, đi thằng tới chỗ Doanh Tử Khâm: "Tôi là người nhà của em ấy, tới trễ rồi.
"Thầy Từ sửng sốt.
Nhiếp Triều cũng há hốc mồm.
Quả là Thất thiếu, nói ra được câu "người nhà" mà mặt không hề biến sắc.
"Em lên lớp trước đi.
" Đôi mắt Phó Quân Thâm xoáy sâu: "Đừng để lãng phí thời gian.
"Mấy chữ này khiến sắc mắt Hạ Tuần biến đổi.
Doanh Tử Khâm trầm mặc một hồi, chậm chạp lên tiếng: "Thật ra, tự tôi cũng có thể…"Không đợi cô nói xong, Phó Quân Thâm lấy một thanh socola từ trong túi áo ra: "Yêu Yêu?"Doanh Tử Khâm bị đồ ăn chặn họng: "! "Nhiếp Triều: "???"Đặc biệt thế này, còn luôn mang theo đồ ăn cơ à? Đậu xanh, đây là đang nuôi vợ từ nhỏ sao? Cô Đặng đẩy gọng kính, lúc này cũng lên tiếng: "Phó tiên sinh nói đúng đấy, Tử Khâm, em về lớp trước đi, đừng để bị muộn, ở đây có người lớn lo rồi.
"Doanh Tử Khâm đưa tay nhận lấy thanh socola.
Cô thật sự không muốn gây phiền phức cho anh.
"Đi đi.
" Phó Quân Thâm cúi thấp người, xoa đầu cô: "Nếu em ở đây, anh sợ lát nữa mình động tay động chân sẽ dọa đến em mất.
"Nhiếp Triều nghẹn lời, trợn trắng mắt nghe anh nói nhảm.
Chẳng lẽ cậu đã quên vị đại tỷ này tay không một đánh năm thế nào rồi à? Cô Đặng ngược lại rất tán thành: "Đúng là khiến em kinh hãi một phen rồi, để cô đưa em tới phòng y tế kiểm tra.
"Cửa phòng làm việc mở rồi đóng, không khí lạnh tới cực điểm.
Ứng Phi Phi túm lấy quần áo của Ứng phu nhân, lắc liên tục.
Lục Phương nói Doanh Tử Khâm bám được vào Phó Quân Thâm, cô ta còn không tin, nhưng lúc này không tin không được.
Loại phúc khí gì thế này? Phó Quân Thâm nhướng mày: "Thầy Từ, tôi muốn nghe một chút về những chuyện đã xảy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!