Mục gia là một trong những đại gia tộc ở Đế Đô, cả dòng chính và các chi thì có rất nhiều người.
Mục phu nhân đã gả vào Mục gia hơn 20 năm, nhưng cũng không gặp Mục Hạc Khanh được mấy lần.
Bà ta biết xe chuyên dụng của Mục Hạc Khanh là một chiếc Maybach màu đen.
Chiếc Maybach này được cải tiến đặc biệt, ở Hoa Quốc chỉ có một chiếc, nhưng ! Mục phu nhân cau mày.
Không phải bà không nhận ra kia là con nuôi của Doanh gia, bởi vì nhận ra nên bà càng rối rắm.
Với thân phận của Mục Hạc Khanh, đến những người nắm giữ quyền hành ở Đế Đô cũng phải kính nể, sao ông lại quen biết đứa con nuôi vô danh kia? Bà sững sờ, cúi đầu lấy điện thoại: "Mạn Hoa, chờ một látt, tôi gọi cuộc điện thoại.
"Nếu đó thực sự là xe của Mục Hạc Khanh, cô ta không thể cứ thế lên xe được, như vậy là thiếu tôn trọng.
Nhưng Doanh Tử Khâm căn bản không muốn lên.
Chung Mạn Hoa gượng cười, đành phải đứng đó, tay khẽ run vì sự xấu hổ đang không ngừng dâng lên trong lòng.
Bà cố gắng để kiềm chế cơn giận của mình, đưa mắt đi chỗ khác, không muốn nhìn lại một lần nữa.
**Trên chiếc Maybach sang trọng.
Mục Thừa liếc nhìn điện thoại, bỏ qua cuộc gọi: "Doanh tiểu thư, cuối cùng tôi cũng tìm được cô.
"Với thế lực của Mục gia, tìm ra thân thế của một người là chuyện rất dễ dàng.
Hơn nữa, Doanh Tử Khâm cũng không có ý che giấu.
Doanh Tử Khâm cúi đầu: "À?! Tìm tôi có việc gì sao?"Trước khi nói Mục Thừa liếc nhìn Mục Hạc Khanh: "Ngày mai lão gia sẽ rời khỏi Hỗ Thành, trước khi đi muốn gặp cô một lần.
"Ngày hôm đó sau khi trở về, anh ta đã liên lạc với Mộng gia ở Đế Đô.
Mục Thừa không nói rõ vị thần y này là ai, chỉ hỏi một cách mơ hồ, thế mới biết y thuật của Doanh tiểu thư này cao siêu đến mức nào.
Cho dù là những người nổi tiếng trong giới y học cổ truyền, sợ là năng lực cũng không bằng.
Doanh Tử Khâm gật đầu: "Chỉ cần Mục lão không hút thuốc, uống rượu, sức khỏe sẽ tốt hơn rất nhiều.
"Mục Hạc Khanh ngượng ngùng ho khan một tiếng, nghiêm mặt: "Lão già ta nhất định sẽ hạn chế.
"Chân Mục Thừa run lên, suýt chút nữa đạp ga lao ra ngoài.
Đã nhiều năm nay, không ai thuyết phục được Mục Hạc Khanh, không ngờ một câu của vị Doanh Tiểu thư này lại có tác dụng như vậy.
Thế này cũng quá là! "Doanh tiểu thư, cũng không biết nên tặng gì.
" Mộ Thừa lén lau mồ hôi, lấy ra một chiếc hộp tinh xảo: "Đây là tấm lòng của lão gia, mong cô hãy nhận lấy.
"Đây là kim vàng và kim bạc Mục gia truyền môn mua được từ giới y học cổ truyền, giá hơn nghìn vạn.
Ánh mắt Doanh Tử Khâm ngưng tụ trong chốc lát, nhưng không từ chối: "Cảm ơn rất nhiều.
"Kim bạc và kim vàng được chế tạo đặc biệt, hiệu quả điều trị sẽ cao hơn gấp nhiều lần.
Đúng lúc cô đang cần.
"Còn cái này.
" Mục Thừa lấy ra một tờ giấy: "Đây là một sản nghiệp của lão gia ở Hỗ Thành, doanh thu hàng năm khoảng năm nghìn vạn, có chênh lệch nhưng cũng không đáng kể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!