Quá trình rời khỏi phòng lớn
thuận lợi ngoài dự đoán của mọi người. Sau khi pháp trận mất đi tác
dụng, nhà Usher đã thành một ngôi biệt thự bình thường, trên đường về có thể thấy một loại thay đổi rõ rệt. Tất cả bức họa trên tường đều biến
thành nét vẽ nguệch ngoạc lung tung, nhìn qua giống như là trộn thuốc
màu lại. Về phần ảo giác và hiện tượng không gian hỗn loạn tự nhiên cũng biến mất. Năm người rất nhanh đã về tới cửa chính phòng khách tầng một.
Lần này, Long Ngạo Mân một cước liền đạp ra cửa lớn, ngoài cửa một hồi
gió lạnh đập vào mặt. Bất quá bây giờ dù bên ngoài là băng thiên tuyết
địa, năm người cũng sẽ không ở lại trong này.
Đoàn người từ cửa chính đi ra khỏi phòng lớn, thông báo hệ thống cũng
liền vang lên: [Nhiệm vụ trước mắt đã hoàn thành, toàn bộ nhiệm vụ chính tuyến đã hoàn thành]
Mà Phong Bất Giác đang khiêng thi thể của Madeleine Usher tức thì nghe được một câu: [[Ẩn Tàng nhiệm vụ] đã hoàn thành ]
"Chỉ cần mang ra khỏi phòng là được rồi a..." Sau khi Phong Bất Giác nói như vậy liền đặt thi thể Madeline xuống mặt đất.
Không lâu sau khi cỗ thi thể kia bị đặt xuống, nó liền lấy tốc độ mắt
thường có thể thấy mà nhanh chóng hủ hóa, nhanh chóng hóa thành một bộ
xương trắng, mà bộ xương trắng kia mấy giây sau dần dần sa hóa thành
bụi.
Một đám khí mờ mịt như có như không phiêu về phương xa, hòa tan trong bầu trời màu đỏ.
[Bạn đã hoàn thành kịch bản, 180 giây sau tự động truyền tống. ]
"Hợp tác vui vẻ." Bi Linh dịu dàng cười nói.
"Ân, hợp tác vui vẻ." Phong Bất Giác nói.
Long Ngạo Mân duỗi lưng một cái, thở dài một hơi nói: "Hô... Cái kịch
bản này thực biệt khuất, đúng là tạo ra để dọa người. Đánh giá cấp bậc
sợ hãi của ta khẳng định rất kém a."
"Long ca, ngươi còn nghĩ tới đánh giá cấp bậc sợ hãi a? Của ta hầu như
đều là "Run như cầy sấy" và "Hồn bất phụ thể" a... "Thất kinh" ta cũng
mới chỉ cầm một lần..." Tiểu Thán nói.
"Gặp lại." Tự Vũ chẳng qua là thản nhiên nói một câu, lại vỗ vai Bi Linh ý bảo nàng có thể ly khai kịch bản, rồi lập tức biến mất khỏi tầm mắt
mọi người.
Bi Linh cùng ba người bọn hắn vung tay áo: "Bye bye." Sau đó nhìn Tiểu
Thán, tức giận nói một tiếng: "Ài, cám ơn đèn pin của ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!