"Giác ca... Đây... đây... là là..." Vương Thán Chi lại bị dọa đến cà lăm rồi.
"Ta nếu không cắt lời ngươi thì ngươi định cứ tiếp tục [Bíp--] như vậy sao?" Phong Bất Giác hỏi.
Long Ngạo Mân xoay đầu lại: "Phong huynh, vì sao ngươi có thể nói từ cách âm a?"
"Đương nhiên là vì lúc ta nói câu tục này trên tư tưởng cũng không có ý
vũ nhục nên không bị hệ thống trực tiếp ngăn lại, nhưng bản thân từ hợp
thành câu lại không quá văn nhã mên mới bị xử lý cách âm." Phong Bất
Giác giải thích nói: "Lại nói bây giờ dường như không phải lúc để dây
dưa cái vấn đề này a?"
Binh binh binh... Rầm rầm...
Âm thanh bóng đèn vỡ nát và vụn thủy tinh rơi xuống đất vang lên không
dứt, đúng lúc này đèn treo trong nhà ăn nổ bung hết. Trong phòng lâm vào một mảng hắc ám.
Thời điểm những âm thanh này còn chưa kết thúc hẳn, Phong Bất Giác đã từ trong bọc hành lý lấy đèn pin mở ra, hướng phía trên mà chiếu tới, tự
nói, "Vì sao phải vậy... Trực tiếp tắt đi không được sao, không nên dọa
người khác đâu." Hắn vừa nói, vừa đeo [Con mắt thù hận] lên.
Tiểu Thán và Long ca trong bóng đêm nhìn thấy ngọn đèn hướng lên trên,
liền đưa lưng hướng về phía Phong Bất Giác, chậm rãi lui về bên cạnh
hắn, đồng thời cũng lần lượt từ trong bọc hành lý lấy ra đèn pin, phần
mình tự chiếu sáng một vùng hình quạt trước mặt.
Bên kia, Tự Vũ Nhược Ly và Bi Linh Tiếu Cốt tất nhiên cũng có thủ đoạn
chiếu sáng. Thứ Tự Vũ Nhược Ly lấy ra chính là một cái đèn xách tay kiểu cũ, tuy vẻ ngoài trông rất cũ nhưng thuộc tính món vật phẩm này cũng
không kém:
[Tên: Đèn xách tay cố định sáng yếu
Loại: Công cụ
Phẩm chất: Rách nát
Công năng: Chiếu sáng
Đặc hiệu: Vĩnh viễn không tắt
Ghi chú: Chiếc đèn xách tay nhỏ này đã từng là một món đạo cụ ma pháp
cường đại, nhưng sau một lần hư hại nghiêm trọng lại không được sửa
chữa. Phạm vi chiếu sáng của nó thủy chung khoảng năm mét chung quanh,
dù cho vặn nút chỉnh thì cũng không thể điều chỉnh độ sáng, cũng không
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!