"Ngay cả tên của phòng làm việc
cũng nói ra... Xem ra công ty Mộng cũng không bài xích việc game thủ
hoặc đoàn đội chuyên nghiệp tham gia trò chơi." Phong Bất Giác nói.
"Đây cũng không phải tin tốt đối với những người chơi không có "tổ chức" như chúng ta...." Long Ngạo Mân nói: "Nếu công ty trò chơi không hạn
chế những phòng làm việc kia thì có thể có rất nhiều tiện ích sẽ bị các
phòng làm việc kia khống chế. Chẳng hạn như bọn chúng có thể thông qua
thương hiệp để khống chế giá cả trang bị trên thị trường, lũng đoạn tài
nguyên cao cấp hoặc tin tức cơ mật trong trò chơi..."
"Cũng có một khả năng khác: Công ty Mộng cảm thấy tính cân đối của trò
chơi này cực kỳ hoàn hảo, lợi nhuận của các phòng làm việc vốn đã bị hệ
thống hạn chế rồi, mà những giả thiết ngươi đưa ra theo kỹ thuật hiện
nay không có cách nào thực hiện được." Phong Bất Giác nói tiếp: "Đương
nhiên, những chuyện này chúng ta không cần phải quá quan tâm." Hắn ngập
ngừng một lát rồi hỏi: "Đúng rồi, Long ca, có một chuyện ta không biết
có nên hỏi hay không... Ngươi có phải là game thủ chuyên nghiệp không?"
"Sao? Ha ha, có gì mà không biết nên hay không, game thủ chuyên nghiệp
cũng đâu phải là người nổi tiếng." Long Ngạo Mân cười nói: "Thực ra ta
rất khâm phục game thủ chuyên nghiệp, tiếc rằng ta không phải." Hắn trả
lời: "Ta chỉ là một người thích chơi game thôi."
Đây hoàn toàn là lời thật lòng. Trong hiện thực hắn tên là Long Lập Văn, là một nhân viên cảnh vụ. Tuy trong tên hắn có một chữ "Văn", nhưng lúc chấp hành nhiệm vụ thì lại rất mạnh mẽ và dũng cảm, rất có phong cách
của Biện Mệnh Tam Lang. Năm đó hắn cũng chỉ thiếu chút nữa là được điều
đến tổ đặc công, đáng tiếc người tốt thường sống gian khổ. Trong một lần truy đuổi kẻ bắt cóc, hắn bị thương không nhẹ. Có thể nói ngắn gọn là:
từ khi đầu gối của hắn bị sao đó... hắn đành phải ngồi làm việc trên bàn công tá. Tuy không ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày, hơn nữa còn có
thể coi như là được thăng chức, nhưng chắc chắn một việc là không thể
nào trở lại tiền tuyến rồi.
"Thì ra là vậy..." Phong Bất Giác nói: "Ta còn tưởng rằng ngươi là game thủ chuyên nghiệp đơn độc."
"Ha ha... Thực ra ta cũng không có thời gian online, hai ngày nay lão bà và mẹ nàng tiện đường đi tảo mộ đến thăm người thân, ta lại đang được
nghỉ nên tranh thủ online, ngày mai ta phải về..." Hắn thoáng chần chờ
một chút, cuối cùng vẫn không có đem hai chữ "trong cục" nói ra,
"... trực ban trong đơn vị, có lẽ cũng không có thời gian online."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!