Chương 33: (Vô Đề)

Hai giờ chiều, tiếng bộ đàm cửa vang lên. Bị đánh thức, Phong Bất Giác cảm thấy tâm tình ngổn ngang, bực bội.

Mặc dù buổi sáng ở phòng khám thú cưng đã tắm rửa cho mèo rồi nhưng về

đến nhà cũng phải bận rộn hơn nửa canh giờ rồi mới nghỉ ngơi. Cả quần áo hắn cũng không cởi, ngả đầu ngủ, cho tới bây giờ bất quá cũng mới hơn

sáu giờ.

Mơ mơ màng màng tới trước cửa, Phong Bất Giác cầm ống nghe bộ đàm hỏi: "Ai đó?"

"Ta." Vương Thán Chi trả lời: "Bao đại nhân cũng tới."

"Có mở cửa không?" Phong Bất Giác nhấn mở khóa, ngáp hỏi.

"Mở đi, vào rồi nói tiếp."

Hơn một phút sau cuộc nói chuyện, hai người liền tranh thủ thang máy vừa tới, rồi đi qua một cái hành lang, nhấn chuông cửa phòng Phong Bất

Giác. Người kia từ mắt mèo trên cửa nhìn xong liền mở khóa. Hắn cũng

không có chào hỏi hai người kia, quay người liền hướng phía ghế sô pha

mà đi.

Vương Thán Chi cùng vị "Bao đại nhân" kia cũng không còn ở ngoài. Bọn

hắn tiện tay mở cửa, đem pizza cùng một tá bia đặt trên bàn trà, tự thân vào trong phòng bếp Phong Bất Giác lấy chén đũa.

"Ôi chao! Giác ca, vì sao lại có con mèo a?" Vương Thán Chi rất nhanh

liền phát hiện ở một góc ghế sô pha có một con mèo nhỏ đang ngủ.

"Không thấy thùng đựng cát ở góc tường ư? Ta nuôi đấy." Phong Bất Giác

còn buồn ngủ mà vặn mở một chai bia, như uống nước súc miệng mà ừng ực

một phen, rồi nuốt xuống...

"Từ lúc nào mà ngươi bắt đầu nuôi mèo a?" Vương Thán Chi một bên hỏi, một bên hướng con mèo nhỏ rón rén mà tới gần.

"Sáng hôm nay." Phong Bất Giác nấc một cái nói: "Đừng tưởng rằng nó thật sự đang ngủ. Mèo là một loài động vật rất cảnh giác. Nhìn như một ngày

chúng ngủ mười mấy giờ, kỳ thật chung quanh gió thổi cỏ lay một chút, lỗ tai nó sẽ di chuyển nhẹ, việc này cho thấy..."

Tiểu thán sắp bắt được con mèo nhỏ, nó lập tức mở to mắt, chạy trốn về

phía trước, vòng một cái, tới đằng sau ghế sofa. Tiểu Thán tức thì vì

thân thể nghiêng về phía trước mất đi trọng tâm mà lảo đảo ngã một cái.

"Vì sao ngươi nghĩ tới chuyện nuôi mèo lại?" Bao đại nhân cầm chén đĩa

và khăn tay từ phòng bếp trở về, phất tay nâng Tiểu Thán ngồi xuống ghế

sofa, bản thân mình cũng ngồi xuống.

Hắn tên là "Bao Thanh". Kỳ thật so với hai người bọn họ hắn chỉ lớn hơn

mấy tháng, kéo ra thành một tuổi. Ba người bọn họ từ nhà trẻ đến trung

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!