Chương 29: Quỷ ảnh mê thành thiên (13)

Xung quanh là một đại quân quái

vật đông nghịt, dù có thể nhìn thấy điểm cuối nhưng bất kì phương pháp

phá vòng vây nào cũng rõ ràng là không thực tế đấy. Năm người chơi cấp

30 có lẽ còn có thể xem xét việc lao từ trong vòng vây của mấy trăm con

quái vật ra, chứ cái đội ngũ bình quân cấp 6.6 như bọn hắn thì khỏi cần

nghĩ đến.

"Phong huynh... Chúng gần tới rồi..." Long Ngạo Mân nhắc nhở Phong Bất Giác

- có vẻ như còn đang đắn đo.

"Không có gì, đợi ta nghĩ một chút." Phong Bất Giác nói: "Dưới tình

huống này, lùi vào trong cửa là lựa chọn cuối cùng mà trò chơi cung cấp

cho chúng ta. Bên trong nhất định sẽ có một BOSS rất khó chơi, đánh xong qua cửa thì sẽ dẫn tới kết quả "bình thường", kiểu như "Dù những người

chơi thành công thoát khỏi không gian này nhưng Satsuma Diehl lại vĩnh

viễn chiếm cứ nơi đây"."

"Được rồi, nhưng mà ta cũng không muốn đã đến cuối rồi lại chết. Nếu

chúng thật sự nhào tới, tốt hơn chúng ta nên lùi vào cửa." Long Ngạo Mân nói.

Phong Bất Giác gật đầu. Hắn dứt khoát ngồi xuốngxếp bằng tại chỗ, cầm

hai cái chìa khóa trong tay. Việc đại quân Ác Ma đang dần tập trung lại

gần bao vây tựa hồ không tạo áp lực quá lớn với hắn. Hắn bắt chéo tay,

khuỷu tay chống trên đùi, cúi đầu, hai ngón tay gõ nhẹ lên trán. Mấy

giây sau hắn chậm rãi ngẩng đầu, đầu ngón tay dọc mũi trượt xuống, đồng

thời ánh mắt của hắn dần hướng lên, cho đến khi chạm đến cái ánh trăng

mông lung trên bầu trời kia, ánh mắt của hắn bỗng nhiên sáng ngời, trong đầu như lóe lên điều gì đó.

"Có nhớ lúc chúng ta mới vào kịch bản thì phần miêu tả nội dung cốt truyện nói gì không?" Phong Bất Giác mở miệng nói.

Vương Thán Chi nhìn qua bầy quái vật đã tiến sát cách chưa tới trăm mét, hô hấp càng ngày càng hỗn loạn: "Chẳng phải là giới thiệu bao quát địa

điểm là thành phố, thời gian là buổi tối, nhân vật chính là mấy cái

người sống sót là chúng ta hay sao?"

Phong Bất Giác vừa nhớ lại vừa nói: "Đoạn thứ hai có nói... Cho đến buổi tối nọ, mặt trời bỗng lặn xuống, và không bao giờ mọc lên. Ánh trăng

lúc ẩn lúc hiện đằng sau những đám mây đen, chiếu sáng thành phố tĩnh

mịch cô quạnh này." Hắn nói không sai một chữ.

"Vậy?" Long Ngạo Mân hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!