"Ân... Dựa vào kinh nghiệm trước đây, ngay khi chúng ta "phát hiện" một cái gì đó thì sẽ dẫn tới quái
vật hoặc sự kiện nào đó..." Lời Phong Bất Giác chỉ mới nói được một nửa
thì...
Cỗ "thi thể" kia bỗng nhiên đứng lên, đồng thời, một tràng cười quỷ dị đập vào tai năm người.
Đầu của nó chậm rãi nâng lên, bộ mặt dưới ánh đèn pin như trước bị che
bởi một tầng bóng tối âm u dày đặc, ngũ quan chỉ có thể lờ mờ phân biệt, làn da thì sắc như thanh chì.
"Chẳng lẽ hắn chưa chết?" Long Ngạo Mân thấp giọng nói.
"Chưa chết?" Phong Bất Giác nghiêng người đi tới phía trước Long Ngạo
Mân, hướng về phía tên xác chết mới vùng dậy như giả như thật kia: "Thế
thì dễ giải thích, tràng tiếng cười d*m đ*ng vừa rồi chắc là biểu hiện
mừng rỡ của người này bị sau khi được tìm ra." Hắn vẫn luôn đeo kính bảo hộ, lúc này hắn nhận ra được đối tượng cừu hận của đối phương chính là ở trên người mình.
Quái vật kia thấy Phong Bất Giác càng lúc càng gần, lập tức cho ra phản ứng tiếp theo.
"A... ——" Tịch Mịch ở phía sau đột nhiên la to lên.
Không chỉ nàng, cả Cô Đơn cũng hoảng sợ thốt lên một tiếng. Tiếng kêu
của Vương Thán Chi thì nghẹn tại trong cổ họng, không thể phát ra được.
Hắn bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, đến tim cũng ngừng đập vài giây. Chỉ
có Long Ngạo Mân là trông như bình thường, nhưng tóc gáy hắn cũng đã
dựng đứng lên, hắn hít một hơi khí lạnh.
Từ những ống cống chung quanh vách tường có vô số cánh tay thối rữa vươn ra, thảm thiết, u ám. Giống như thủy triều, nức nở nghẹn ngào và rên
rỉ, chúng lập tức tràn ngập cống thoát nước.
Tịch mịch kinh hoảng lui về phía sau, nhắm mắt lại, vung vẩy cây gậy
gôn, Cô Đơn tiến lên muốn cản nàng, nhưng có nhiều lần suýt nữa bị đánh
trúng.
Vương Thán Chi thì dường như là sợ đến mức choáng váng mà trợn tròn mắt, không dám động đậy chút nào, bàn tay đang nắm chặt dao nhỏ run run,
trong lòng bàn tay đã tràn đầy mồ hôi.
Mấy giây sau, Long Ngạo Mân hét lớn một tiếng: "Tất cả là ảo giác! Đừng có lộn xộn!"
Hắn vẫn chưa đánh mất năng lực suy nghĩ, lập tức liền nhận ra những cái
tay kia chẳng qua chỉ là ảo ảnh, bởi vì hắn nhìn thấy trên mặt đất có
một vài cánh tay xuyên qua bắp chân của mình nhưng vẫn không có bất kỳ
cảm giác khác thường nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!