Hai con quái vật kỳ quái, hai
loại lực lượng khác nhau. Tiếng gào của chúng ở giữa không trung đối
chọi, lẫn lộn, lại tách ra. Âm thanh vốn vô hình nhưng lại có thể tạo
thành tổn thương thực chất.
Cơ thể Ác Ma bị xé ra, như bị cá ăn người xơi tái. Máu thịt và xương từ
dưới làn da màu đen xám cũng hiện ra. Cơ thể nó dần dần bị lóc đi, chỉ
để lại một khung xương, rớt xuống mặt đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Trên người Yêu Thụ tức thì hiện lên vô số vết cắn, cứ vậy lan dọc theo
thân cây thẳng đến chạc cây. Những miệng vết thương này có vẻ như không
thể nào lành được, không chỉ thế mà còn tiếp tục gây thương tổn tới Yêu
Thụ.
Mắt thấy tình huống đang dần hướng tới cục diện tốt nhất chính là hai
con quái vật cùng đồng quy vu tận, nhưng mà lúc này, hắc ám lại phủ
xuống...
Tầm mắt của năm người trong thoáng chốc tối đen, bóng tối này có thể
nuốt hết mọi thứ, bao trùm vạn vật, vô luận là ở trong phòng hay là bên
ngoài, cho dù có ánh sáng ngay trước mắt thì cũng không làm nên chuyện
gì.
Lúc này đây, trong bóng tối cũng không vang lên âm thanh phức tạp mà
kinh khủng kia, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc bọn hắn
dùng tay che lỗ tai lại, bởi vì mấy giây sau, vẫn như trước có một tiếng nói nhỏ thập phần rõ ràng truyền vào tai mỗi người.
"Thần cấp thấp mà xen vào việc của người khác, ngươi sẽ vì thế mà trả giá thật đắt..."
Lúc những lời này kết thúc, hắc ám lập tức trôi qua, trước mắt mọi người khôi phục sáng ngời. Bọn hắn đứng dậy, mặt hướng cái cây khô kia, muốn
xem thử quái vật kia cuối cùng sẽ biến dị thành cái gì nữa.
Phong Bất Giác là người thứ nhất phát hiện dị thường. Cái cây kia nhìn
qua căn bản không có trở nên mạnh hơn. Trái lại, vết thương vừa rồi ở
trên người nó càng rõ ràng, chạc cây của nó rơi xuống đất hóa thành tro
tàn.
"Ngươi chính là thần cấp thấp mà âm thanh vừa rồi nhắc tới sao?" Phong
Bất Giác vậy mà đi ra phía trước nói chuyện với quái vật kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!