Chương 11: (Vô Đề)

"Ngươi rất yêu công việc của mình, một công việc đòi hỏi lòng yêu nghề và trách nhiệm. Ngươi dùng ống kính ghi lại vô số cảnh tượng đẫm máu để đánh thức lương tri của con người, để họ không còn hờ hững. Nhưng chính ngươi có quan tâm đến điều đó hay không? Ngươi chỉ là một gã ngụy quân tử nấp sau tấm mặt nạ giả dối hay là thật sự là một người chiến đấu vì chính nghĩa?

Lúc này, một loại chất độc đang dần khuyếch tán trong cơ thể và gặm nhấm tính mạng của ngươi. Sau khi tỉnh lại, sự trao đổi chất trong cơ thể ngươi sẽ nhanh thêm một mức độ nhất định, ngươi có bốn mươi phút tìm lối thoát duy nhất để rời khỏi nơi này. Hãy cho chúng ta xem thử, lương tâm của một người luôn nấp sau ống kính liệu có thể giúp hắn trở về bên cạnh người thân không.

Sống hoặc chết, ngươi tự lựa chọn đi!"

Khi nghe được một nửa, Phong Bất Giác đã đứng dậy và quan sát tình hình xung quanh. Trên người hắn vẫn mặc áo thun màu đen và quần dài mặc định của nhân vật. Dựa theo mánh khóe thường thấy trong bộ phim, hắn chú ý lục lọi túi quần mình song đều trống rỗng. Đồ đạc trong ba lô vẫn không thay đổi, chỉ có mỗi ống tiêm cao su.

"Lựa cái mả cha mày." Phong Bất Giác nghe xong, liền chửi một câu, dù sao lúc này hắn đang chơi chế độ cá nhân nên hệ thống sẽ không ngăn cản hành vi văng tục của hắn. Tiếp đó, hắn xem thuộc tính của chiếc máy Walkman trên menu:

[Tên: Máy nghe nhạc cầm tay có băng từ bên trong.]

[Loại: Liên quan đến cốt truyện.]

[Phẩm chất: Rách nát.]

[Công dụng: Phát âm thanh từ băng từ.]

[Có thể mang ra khỏi kịch bản: Không.]

[Ghi chú: Tốt nhất bạn hãy tin tưởng nội dung trong cuộn băng.]

Có lẽ đây lại là vật phẩm cốt truyện chỉ dùng được một lần. Tuy Phong Bất Giác đã thuộc lòng từng chữ trong cuộn băng thu âm nhưng để đạt được mục đích, hắn vẫn cẩn thận nghe lại thêm một lần mà không hề để ý đến việc phải tốn thêm hai phút.

Sau khi nghe xong lần thứ hai, hắn bỏ máy Walkman vào ba lô. Lại nghĩ trong kịch bản này có lẽ không chỉ có một cuộn băng nên mang theo chiếc máy cho an toàn.

Không gian trước mắt rất rộng rãi, trần nhà cách mặt đất khoảng hai mươi mét trở lên. Trên bức tường, đoạn gần trần nhà có một chiếc quạt thông gió rất lớn, có thể nhìn thấy ánh mặt trời chiếu vào từ bên ngoài nhưng gần đó không có thứ gì để leo lên. Nóc nhà kho hình vòng cung, ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy rất nhiều xà nhà nằm song song với mặt đất. Trên xà nhà được treo đèn ống, lúc này đang phát sáng. Vách tường rất cứng, trên bề mặt là một lớp kim loại, bên trong có lẽ là tường gạch.

Song cho dù là loại tường nào, rõ ràng Phong Bất Giác cũng không thể phá vỡ nó để thoát ra.

Hệ thống không thể tạo ra kịch bản chỉ cần ba phút để kết thúc. Giả sử trên người Phong Bất Giác mang theo "Bạo Tạc Thần Quyền" vẫn còn đủ hai lần chưa sử dụng cùng với sở trường Chiến đấu đạt cấp F, vậy chắc chắn hệ thống sẽ thay đổi kịch bản hoặc khiến tường nhà kho dày hơn gấp hai lần nhằm phòng ngừa Phong Bất Giác có thể dựa vào kỹ năng để trực tiếp thoát ra ngoài.

Mặc cho tiền đề này chỉ có trong lý thuyết, bởi mỗi đấm chỉ có 20% xác suất thực hiện thành công và hắn không thể xác định rốt cuộc vách tường dày bao nhiêu trước khi ra đòn.

Khi hệ thống tạo nhiệm vụ tất nhiên sẽ b*p ch*t toàn bộ khả năng. Ví dụ như Vương Thán Chi, lúc này hắn sẽ không thể gặp phải kịch bản kiểu này.

Nói tóm lại, hệ thống chắc chắn sẽ không tạo kịch bản có thể lập tức hoàn thành chỉ với trạng thái ban đầu của nhân vật, cho dù xác suất này có nhỏ đến đâu đi chăng nữa.

Phong Bất Giác bước về phía trước. Giữa nhà kho có rất nhiều thùng chất chồng lên nhau, tuy nơi cao nhất xếp chồng đến ba tầng nhưng vẫn còn cách trần nhà một đoạn. Những chiếc thùng được xếp nối tiếp đuôi nhau và hình thành một con đường duy nhất trước mặt Phong Bất Giác.

"Ồ, mình có dự cảm không lành." Ý hắn tất nhiên không phải là sợ hãi, hắn chỉ cảm thấy phần thưởng của kịch bản này không được khả quan cho lắm. Theo hắn nghĩ, kịch bản tương tự như Saw cũng không thể khiến chỉ số sợ hãi của người bình thường dao động quá lớn.

Trong trò chơi giết người của Jigsaw, sự rùng rợn chủ yếu được tạo nên từ yếu tố "thời gian". Trong trò chơi này, nguy hiểm tồn tại khắp nơi khiến sự rùng rợn và cái chết dần dần áp sát người chơi. Nếu không có tình huống khác thường xảy ra thì chỉ số sợ hãi của người chơi có lẽ sẽ tăng vọt. Đã thế, cách chạy trốn của những người tham gia trò chơi trong phim thường là kiểu "tự tàn", đau đớn về mặt thể xác kết hợp với cảm giác gấp rút về thời gian mới là thứ khiến họ thất bại.

Song người chơi trong Thiên Đường Kinh Khủng cùng lắm chỉ cảm thấy đau như bị búa đập lên ngón tay, cho dù cảm giác đau đớn ấy xảy ra cùng lúc trên mỗi khúc xương trên toàn thân thì ngươi chơi chỉ cần nghiến răng cũng có thể chịu đựng được.

Huống chi… ai từng xem loạt phim này đều biết mục đích của Jigsaw không phải là giết người mà là "cứu người". Hắn dùng sự đau đớn để cứu rỗi những người không biết quý trọng cuộc sống, để họ có cái nhìn khác về cuộc đời và hiểu được sinh mạng đáng quý biết bao. Chỉ cần làm theo "quy luật của trò chơi" và dám ra tay với bản thân mình, chắc chắn người tham gia sẽ tìm được đường sống.

Sau khi cân nhắc đến những yếu tố này, Phong Bất Giác đã xác định được độ khó của kịch bản lần này tám mươi phần trăm là tập trung vào "giải đố".

Hệ thống không thể tạo ra cục diện khiến người chơi chắc chắn phải chết, ít nhất khả năng này không tồn tại ở các chế độ với độ khó "bình thường". Toàn bộ độ khó của kịch bản đều được hệ thống thiết kế dựa theo thực lực của người chơi, trong chế độ nhiều người mới được nâng lên.

Đối mặt với một kẻ ngoài giá trị thể năng thì thực lực của nhân vật chỉ xấp xỉ cấp một như Phong Bất Giác, hệ thống chỉ có thể tạo ra kịch bản như vậy. Cũng vì không thể nào chiến đấu với trạng thái hiện giờ, nếu hệ thống tạo BOSS hoặc quái vật phù hợp với người chơi cấp bốn thì hắn đánh không lại. Thế nên cách hoàn thành kịch bản đã trở nên rõ ràng.

Một là giải đố. Hai là làm giống như người tham gia trò chơi trong phim: Dùng giá trị sinh tồn để chọi cứng, nếu chịu không nổi thì chết.

Không lâu sau, Phong Bất Giác đi theo con đường được tạo nên từ vô số thùng hàng để đến bên cạnh một bức tường. Trên tường vẽ một mũi tên chỉ về phía cánh cửa bị thùng hàng xếp nghiêng che khuất. Trước cửa có một khe hở rất hẹp, vừa đủ để một người chui qua.

Phong Bất Giác nhìn giá trị thể năng và giá trị sinh tồn trên menu thì thấy chúng đều đầy. E rằng giá trị sinh tồn sẽ tụt dần khi "chất độc" phát tác, còn giá trị thể năng lại không cần lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!