"Chắc lần này không phải bom khói của tác giả a..." Phong Bất Giác thầm nghĩ, "Đến cả nhiệm vụ cũng đã được cập nhật, với cụm từ 'Điều tra hiện trường' và 'đợi cảnh sát', rõ ràng là dấu hiệu của một vụ sát nhân a."
"Phong... Mr. Phong." Patton luống cuống nhìn Phong Bất Giác, "Anh có nghe thấy..."
Phong Bất Giác trả lời: "Bây giờ... Đi xem đã rồi nói tiếp." Hắn bước nhanh ra cửa, phất tay ra hiệu Patton đi theo mình.
Hai người xuyên qua hành lang, chạy nhanh hướng về phía thanh âm vang lên.
Tiếng thét chói tai lần này đến từ lầu một, ở phía Đông biệt thự, cũng chính là căn phòng đối diện phòng khách Giác ca ở.
Phong Bất Giác và Patton sau khi nghe tiếng sau liền chạy tới hiện trường. Đi qua một ngã rẽ hành lang, bọn hắn liền thấy phu nhân Carol mặt xám như tro. Người phụ nữ kia đang ngồi bệch xuống đất giữa hành lang, miệng lầm bầm: "Ôi... Chúa ơi... Không... Đây không phải là thật..." Mà tầm mắt của cô thì dán cứng ngắc vào bên trong căn phòng đang mở cửa.
"Phu nhân, chuyện gì xảy ra? Cô có sao không?" Patton hỏi.
Phong Bất Giác hoàn toàn không để ý tới tình trạng phu nhân Carol mà chỉ liếc nhìn cô ta một chút, sau đó liền sải bước đi tới phòng khách, quay người đứng trước cửa...
Từ cửa có thể trông thấy một cái thi thể đàn ông ngồi yên trên ghế sô pha. Đầu của hắn nghiêng qua một bên, hai mắt trắng dã, miệng hơi mở, mà cổ và cổ áo của hắn đều nhuộm với một lượng lớn máu tươi.
Theo một loạt tiếng bước chân, lại có mấy người chạy đến, người tới đầu tiên là Jack, hắn vừa đi vừa hỏi, "Có chuyện gì vậy?"
Theo ngay sát phía sau còn có Dr. Powell, quản gia Henderson và Odetta. Bọn họ đều mang vẻ mặt nghi ngờ và lo lắng mà xuất hiện trong hành lang.
Phong Bất Giác không nói hai lời, trước khi quần chúng lại gần vây xem, hắn đã nhanh chóng vọt vào trong phòng mà kiểm tra dưới giường, tủ âm tường, phòng tắm, xem xem có người nào đang núp hay không, sau đó lại gần nhìn vết thương trên thi thể. Sau khi xác nhận Dennis thật sự đã chết, Giác ca lại bước nhanh về cửa, vừa vặn gặp Jack.
"Ôi! Chúa ơi! Dennis!" Jack vừa nhìn thấy thi thể liền hốt hoảng, sau khi sửng sốt hai giây liền muốn chạy vào.
Nhưng một cánh tay ra sức chặn hắn ở ngoài cửa.
"Ngươi làm gì! Để ta vào!" Jack kích động hét lên.
"Anh ấy đã chết." Phong Bất Giác nói, "Anh có vào c*̃ng không làm được gì." Hắn nói với một thái độ bình tĩnh và kiên định, "Nếu anh không muốn để lại bất cứ chứng cứ gì có thể gây bất lợi cho mình ở hiện trường vụ án sát nhân, tốt nhất đừng bước qua cánh cửa này.
Lúc này, Henderson cũng tới trước cửa, hắn vừa thấy thi thể, cơ mặt liền co giật, đau khổ mà ôm ngực ngã sấp xuống sàn.
Jack đứng bên cạnh theo bản năng đỡ Henderson, "Này! Henderson, ông có sao không?"
Dr. Powell ở gần đó nhanh chóng đi tới, "Ông ấy bị bệnh tim! Nhanh, đầu tiên để ông ấy nằm xuống." Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Patton, "Mr. Patton, trong phòng tôi có hộp thuốc, xin...
"A! Ta đi liền!" Patton không đợi bác sĩ nói hết lời liền hiểu ý của đối phương, quay đầu liền chạy hướng ngược lại.
Sau khi hắn chạy qua chỗ rẽ, đúng lúc chạm mặt với nữ hầu Oliver.
"Chuyện gì vậy? Mr. Patton?" Oliver hỏi.
Nhưng Patton cũng không rảnh để ý bà ta, lòng như lửa đốt mà chạy.
Phong Bất Giác đứng chỗ cửa đang lặng lẽ quan sát hành động của mỗi người. Giờ phút này, hắn lại lần nữa lên tiếng, "Cô Oliver."
"Hả... Sao thế? Thưa ngài." Oliver đứng cuối hành lang không hiểu gì nói.
"Nhờ cô gọi điện thoại báo cảnh sát." Phong Bất Giác bình tĩnh nói, "Đã có một vụ án mạng xảy ra ở đây."
Phản ứng của Oliver tất nhiên là giật mình, nhưng ngữ khí của Phong Bất Giác không chút nào giống đang đùa, kết hợp với tình trạng của mọi người trong hành lang, Oliver chỉ có thể thốt lên một tiếng, "Ôi! Thật kinh khủng."
Phong Bất Giác cũng không rảnh mà đi bình ổn cảm xúc của từng người một, hắn chỉ làm chuyện nên làm, quay đầu về một hướng khác, nói với Odetta đang ngây người như phỗng, "Phu nhân, tôi có thể nhờ bà lên tầng hai... Nói chuyện này với chồng bà không?"
"Này! Tên kia!" Jack đang quỳ trên đất giúp bác sĩ cứu Henderson đột nhiên ngẩng đầu lên, "Rốt cục ngươi là ai? Từ khi nào chỗ này lại do ngươi ra lệnh?"
"Tôi chỉ là một người ngoài còn tỉnh táo mà thôi." Ánh mắt Phong Bất Giác nhanh chóng quét qua mặt từng người, "Tin rằng mọi người cũng hiểu rõ, có người bị giết, là có hung thủ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!