Sau khi Kumakichi bị bắt, Giác Ca và Tiểu Thán trở lại lớp cùng các học sinh khác và tiếp tục cuộc sống học đường trong ngày.
Cho đến tiết thứ ba vào buổi sáng, không có gì bất thường xảy ra.
Ngay khi Phong Bất Giác bắt đầu nghĩ "không biết phải mất bao lâu nữa thì Kumakichi mới được thả?" thì một giọng nói của hệ thống kiểu tường thuật đột nhiên vang lên bên tai.
[ Sáng hôm sau. ]
Cùng lúc đó, khung cảnh trước mặt hắn đột nhiên thay đổi, từ một lớp học trở thành một con đường, và tư thế của hắn thay đổi từ ngồi sang đứng.
"Đây là..." Phong Bất Giác lập tức phản ứng, "Dịch chuyển?"
"Là chuyển cảnh." Giây tiếp theo, giọng nói của Vương Thán Chi truyền đến từ bên cạnh.
Phong Bất Giác nghe thấy âm thanh quay đầu lại, nhìn Tiểu Thán và nói: "Ngươi đã bao giờ gặp phải loại chuyển cảnh kiểu này à?"
"Từng gặp rồi." Tiểu Thán trả lời, "Trước đây ta và Tiểu Linh đang chơi một cái kịch bản... Mỗi lần làm nhiệm vụ đều sẽ thay đổi cảnh như thế này, mà sau mỗi lần chuyển cảnh, chúng ta đều ở gần nhau, chỉ có thời gian là thay đổi thôi."
"Thì ra là thế." Đây là lần đầu tiên Phong Bất Giác gặp phải một kịch bản như vậy.
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên...
"Kya——" Một tiếng hét chói tai khác vang lên từ xa.
"Xem ra... Lại có vụ án rồi." Tiểu Thán thì thầm.
Phong Bất Giác trầm ngâm: "Nghe tiếng hét này... nghe không giống Nyami
-chan... chẳng lẽ trường hợp này là..."
Hai phút sau, cả hai nhanh chóng cảm nhận được tiếng hét phát ra từ đâu.
Nơi đó là sân sau của một gia đình, lúc này trong sân đã tập trung rất nhiều người xem, trong đó có cá sấu, hà mã, hươu cao cổ, v.v...
"Này, Nekosaburo, Hayabusa." Tất nhiên, còn có một con gấu màu cam, "Có một vụ án xảy ra ở đây." Hắn quay đầu lại và chào hai nhân vật người chơi đóng với vẻ mặt ngây thơ.
"Nói nhảm... Ngươi ở đây chẳng lẽ không có chuyện gì..." Phong Bất Giác trong lòng âm thầm chế nhạo.
"Giác Ca..." Tiểu Thán vừa đi vừa ghé vào tai Giác Ca nhẹ giọng hỏi, "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra... thủ phạm vụ án này lại là Kumakichi đúng không?"
"Còn phải nói sao..." Phong Bất Giác nói, "Tóm lại, chúng ta trước ở một bên xem đã. Sau sự việc hồi nãy, chúng ta cũng coi như có kinh nghiệm, lần này nhất định phải ngăn cản hắn tự chui đầu vào rọ..."
"À, Usami
-chan, cậu cũng tới rồi." Hai người còn chưa nói xong, Kumakichi đã nói với một người (thỏ) đang đi cách đó không xa, "Có chuyện xảy ra ở đây!"
"Cái tên nhà ngươi không bị bắt thì không vui hả..." Phong Bất Giác lập tức hét lên trong lòng. "Lại nói... Thằng này mới trộm bộ đồ bơi ngày hôm qua thôi đúng không? Một ngày sau hắn được thả ra rồi? Sao có thể lỏng lẻo đến vậy?"
"Tớ nghe tiếng hét cũng biết có chuyện rồi." Đồng thời, Usami đang đi bộ từ xa tới đáp Kumakichi một câu, sau đó bước tới trước đám đông và nói với nạn nhân, "Chuyện gì đã xảy ra vậy, Zoumi
-chan?"
Nạn nhân lần này là một con voi được nhân hóa không lớn hơn những người khác bao nhiêu, hơn nữa, Zoumi
-chan được thiết lập là bạn cùng lớp Usami và Kumakichi, tức là học sinh tiểu học...
"Là nhìn trộm! Usami
-chan, ai đó đã nhìn trộm trong lúc tớ tắm." Zoumi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!