Lưu ý: Trong chương này, phần đóng khung[]là suy nghĩ trong nội tâm của thanh tra Schofield.
Chưa được mấy phút sau, tiếng gõ cửa lại vang lên, ngoài cửa vẫn là tiếng Dempdi, "Thanh tra, lão gia Colston đã tới."
"Mời vào đi." Schofield đáp.
Cửa mở, Odetta vịn tay lão gia Colston xuất hiện ở cửa.
Sau khi hai người vào phòng, Colston cũng liền không khách khí mà ngồi xuống. Dù gì thì đây cũng là nhà của hắn, Phong Bất Giác và đám cảnh sát mới là giọng khách át giọng chủ.
"Xin thứ lỗi, chúng tôi muốn nói chuyện với một mình ông Lovecraft." Phong Bất Giác nói với cô, "Mong bà có thể ra ngoài chờ được không?"
"Chuyện này..." Odetta đưa tới Colston ánh mắt hỏi thăm, người kia liền hướng cô gật đầu ra hiệu.
Odetta chần chờ một chút liền đi ra ngoài. Trước khi ra cửa, cô dường như nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói: "Ừm... Các ngài cảnh sát, quản gia Henderson đã tỉnh, bác sĩ nói ông ấy cũng không còn gì đáng lo. Giờ cũng đã trễ rồi, nếu có thể, tôi chuẩn bị kêu Oliver chuẩn bị đồ ăn tối."
"Tôi không có ý kiến." Schofield nói.
Phong Bất Giác nhìn về phía Colston, chủ nhân có vẻ như c*̃ng không có ý kiến gì, thế là hắn trả lời: "Vậy thì phải làm phiền bà rồi, phu nhân."
Sau khi Odetta rời đi, cửa lại bị Dempdi đóng lại, trong phòng còn lại ba người.
Schofield vẫn ngồi chỗ cũ, mà Phong Bất Giác lại bắt đầu chậm rãi đi vòng quanh lão gia Colston.
"Thật xin lỗi, lúc thế này còn phải làm phiền ông." Phong Bất Giác mở miệng nói.
[ Hử... Lời dạo đầu này hoàn toàn giống lúc nãy.]
"Không sao... Đây là việc các anh phải làm." Colston không kiêu ngạo không khiêm tốn trả lời.
[ Này... Ngay cả câu trả lời cũng giống, thật kỳ quái, chỉ có giọng điệu là khác, còn nội dung thì không sai một chữ a! Bất quá... Câu tiếp theo hẳn phải khác a, bởi vì Colston đã ngồi xuống rồi, nên Mr. Phong không thể nào lại nói "mời ngồi" được a.]
"Tôi liền đi thẳng vào trọng tâm." Phong Bất Giác nói tiếp, "Hung thủ là một người trong biệt thự này, chính là một trong số chúng ta."
[ Này ——! Vừa bỏ qua câu kia xong lại dùng lời thoại y cũ a!]
Biểu lộ của Colston không có chút gợn sóng nào, chỉ bình tĩnh trả lời: "Ngài nghi ngờ ai?"
"Tôi đúng là đã nghĩ ra một cái giả thuyết." Phong Bất Giác làm ra một bộ dáng vẻ rất đắn đo, nói, "Nhưng trước khi tôi hoàn toàn xác định, tôi nghĩ mình nên nghe ý kiến của ông trước."
[ Kịch bản này ta học thuộc làu làu rồi a! Dựa theo khung này thì ta cũng có thể hỏi a!]
Colston ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Phong Bất Giác, lạnh lùng nói: "Ngươi đang muốn ta nghi ngờ người nhà của mình sao?"
"c*̃ng không hoàn toàn là người nhà a." Phong Bất Giác trả lời, "Henderson, Oliver, Patton, Powell, bọn họ không một ai có họ là Lovecraft."
"Trong mắt ta, bọn họ đều là người nhà." Colston trả lời, ta không muốn tin bất kì ai trong bọn họ là hung thủ giết người."
[ Ôi... Lão già đầu này vẫn rất là có tình người a.]
"Người có động cơ sát hại Dennis, không lẽ ông không nghĩ ra được một người nào?" Phong Bất Giác truy vấn.
"Có." Colston trả lời, "Chính là ngươi."
[ Vậy mà đảo khách thành chủ a.]
"Tôi?" Phong Bất Giác trả lời, "A? Ha ha..." Hắn cười lạnh, bộ dạng như muốn ăn đòn, "Ông dựa vào đâu?"
"Cũng không có cơ sở gì đặc biệt cả." Colston trả lời, "Chỉ có điều ngươi lai lịch không rõ, nghe Carol nói là ngươi là đột nhiên xuất hiện đón xe ở lưng núi, chuyện này không phải là rất khả nghi sao? Nói không chừng ngươi chỉ giả làm thám tử, nhưng thực tế là sát thủ, sau khi giết con trai của ta liền lấy thân phận thám tử để làm bia, chỉ mũi tên về phía những người khác, nhờ thế vừa vặn có thể xóa đi toàn bộ nghi ngờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!