Tại khu trung tâm thương mại CBD tấc đất tấc vàng, những tòa cao ốc chọc trời mọc lên san sát, nơi đây ngựa xe như nước, đèn hoa rực rỡ.
Trên tầng cao nhất của văn phòng làm việc, trợ lý đưa ra một túi hồ sơ dày cộm, được niêm phong nghiêm ngặt.
"Phó tổng, đây là tài liệu đầy đủ hơn so với trước đó."
Trợ lý hiện tại hễ nhìn thấy ông chủ nhà mình là lại nhớ ngay đến chiếc Maybach c.h.ế. t máy trong tuyết sáng sớm hôm qua.
"Đưa cho tôi."
Giọng nói trầm thấp lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Trợ lý mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, thầm nghĩ dáng vẻ tiều tụy này chắc không phải là do "vận động" quá sức đấy chứ?
Dưới mắt hiện lên hai quầng thâm, sắc môi nhợt nhạt đến mức thiếu sức sống.
Vị Phó lão bản đang mất ngủ cộng thêm chán ăn ngước mắt lên, liếc nhìn gã trợ lý đang suy diễn ác ý.
Trợ lý lập tức đứng thẳng lưng, vội vàng xua tan những ý nghĩ viển vông trong đầu.
"Cậu kết hôn chưa?"
Trợ lý giật mình, chẳng lẽ định làm mai cho mình sao?
Hắn lập tức đính chính: "Tuy chưa kết hôn nhưng tôi đã có bạn gái rồi. Chúng tôi rất yêu nhau."
Cho nên ngài cứ dẹp ý định làm mai mối đi!
"Ai theo đuổi ai?"
Trợ lý vừa cân nhắc ý đồ của ông chủ, vừa cẩn thận trả lời: "Là tôi mặt dày mày dạn theo đuổi, hiện tại chúng tôi rất mặn nồng, dự định Tết này sẽ đính hôn."
Phó Quan Lan khẽ cười: "Vậy là cậu có rất nhiều kinh nghiệm theo đuổi người khác?"
Trong đầu trợ lý lóe lên một tia sáng, hắn khiêm tốn đáp: "Cũng tàm tạm thôi ạ."
"Có thể theo đuổi được ý trung nhân, chứng tỏ cậu cũng có chỗ hơn người."
"Đâu có, đâu có."
Trợ lý bị ông chủ nhìn chằm chằm đến mức da đầu tê dại, chủ động hỏi: "Phó tổng gặp phải rắc rối gì sao?"
Phó lão bản thản nhiên thừa nhận, rồi hỏi: "Lúc trước cậu theo đuổi thế nào?"
Hóa ra là đến để thỉnh giáo kinh nghiệm, trợ lý suy nghĩ một chút rồi nói:
"Cô ấy thích gì thì tặng nấy, muốn gì thì mua nấy, nếu cô ấy muốn đi dạo phố ăn cơm thì cứ chuyển tiền. Chúng tôi thường xuyên hẹn hò, nếu không gặp được mặt thì gọi video, tóm lại là ngày nào cũng phải nhìn thấy đối phương."
Phó Quan Lan không nhận được câu trả lời mình mong muốn.
Cô gái ấy sẽ không nói mình thích gì, muốn gì, cũng sẽ không nhận tiền của anh.
Đôi khi anh nghĩ, giá như cô ấy tham tiền một chút thì tốt biết mấy.
Anh có rất nhiều tiền, yêu tiền của anh hay yêu con người anh cũng chẳng khác gì nhau, nếu có thể thông qua việc yêu tiền mà biến thành yêu người thì không còn gì bằng.
Trong tay anh là túi hồ sơ dày nặng, gói gọn 26 năm cuộc đời của một người.
Phó Quan Lan xé mở lớp giấy niêm phong, giống như xé mở một vết nứt trong lòng, túi hồ sơ khẽ run rẩy, hóa ra là tay anh không ngừng run.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!