Trường Trung học số 6 có quy định điển hình là đúng 12:10 trưa thứ Bảy sẽ được nghỉ.
Cẩn Miểu đang thu dọn đề thi. Phó Quan Lan đứng một bên đợi, anh chẳng mang theo gì cả, chỉ đeo một chiếc cặp đen trên một bên vai, bên trong trống rỗng. Thế giới của những học bá thiên tài, Cẩn Miểu không hiểu nhưng tôn trọng. Cô thu dọn xong, định hỏi gì đó thì thấy lớp trưởng từ xa đi tới.
"Phó Quan Lan, chiều nay cậu có bận không?" Đôi mắt Trần Quỳnh sáng rực: "Hôm nay là sinh nhật tớ, tớ muốn mời cậu đi liên hoan cùng các bạn khác."
Cẩn Miểu đứng chôn chân tại chỗ, ba người tạo thành một hình tam giác vuông hoàn hảo, cảnh tượng này khiến cô liên tưởng đến những bộ phim cẩu huyết. Phó Quan Lan nhìn sang cô bạn cùng bàn đang im lặng, đáp: "Bận rồi, chúc mừng sinh nhật nhé."
Trần Quỳnh hụt hẫng, nhưng nhanh ch. óng lấy lại nụ cười ngọt ngào, kiên trì nói: "Trước đây cậu chưa từng tham gia sinh nhật tớ, năm nay là năm cuối cấp rồi, coi như là chúc phúc cho tớ đi."
Phó Quan Lan vẫn không phản ứng. Trần Quỳnh quay sang nói với cô gái bên cạnh: "Cẩn Miểu cùng đi nhé, mọi người đều là bạn học mà."
"...?" Cẩn Miểu bị gọi tên, lập tức thu hồi những suy nghĩ cẩu huyết trong đầu, thầm thán phục trí tuệ của lớp trưởng.
"Cậu mới chuyển đến lớp, vừa hay có thể đi chơi cùng mọi người cho quen." Trần Quỳnh nói với vẻ hào hứng, nhưng trái tim lại nặng trĩu như bị đổ chì.
Cẩn Miểu thực ra không muốn đi. Mấy ngày trước lớp trưởng vừa mới đơn phương tuyên chiến với cô, La Đông Đảo chắc chắn cũng có mặt, giữa họ đang có mâu thuẫn. Cô là một người rất bướng bỉnh, một khi đã quyết định chuyện gì là sẽ không thay đổi, hồi nhỏ vì tính này mà không ít lần bị đòn.
Mâu thuẫn này thực sự rất nực cười, cô không cho rằng mình sai, cũng không có ý định hòa giải. Một năm đếm ngược không dài cũng chẳng ngắn, phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học, dành sức lực cho những chuyện lông gà vỏ tỏi này thật có lỗi với những đêm thức khuya đèn sách của cô.
"Tớ có việc rồi, chắc không đến được đâu." Cẩn Miểu chúc mừng một cách khách sáo: "Chúc cậu sinh nhật vui vẻ."
Trần Quỳnh nhìn chằm chằm cô hỏi: "Hai người đã hẹn nhau chiều nay rồi à?"
Theo suy đoán của Cẩn Miểu, 99% là Phó Quan Lan không thích lớp trưởng. Nếu đã vậy, chi bằng cô cùng anh bịa ra một cái cớ, coi như là quà cảm ơn anh. Dù sao cô và lớp trưởng cũng đang có xích mích.
"Ừm, có việc." Cô trả lời với vẻ vừa lạnh lùng vừa nghiêm túc.
"Đúng thế, có việc." Phó Quan Lan khựng lại một chút, bắt chước vẻ mặt của cô.
Sự đau khổ và ghen tị thoáng qua trong mắt Trần Quỳnh. Cô vén lọn tóc ngắn bên tai, lúm đồng tiền trên má hiện lên mờ nhạt. "Vậy tớ không làm phiền hai người nữa."
Kẻ yêu thầm giống như con mèo nhấm nháp quả thanh mai, bị vẻ ngoài xanh mướt mọng nước của nó cám dỗ, nhưng khi nếm vào mới thấy chua chát khôn cùng.
Cẩn Miểu rời mắt khỏi bóng lưng đang cố tỏ ra mạnh mẽ kia. Cô và Phó Quan Lan thực ra chẳng có việc gì, cũng chẳng có hẹn ước nào cả. Chỉ là nhân lúc trên đường về nhà, cô mời anh uống trà sữa thôi.
Về việc uống ở quán nào, Cẩn Miểu đang hỏi bạn thân để xin gợi ý, kết quả đối phương gửi một tràng tên quán và tên đồ uống, bảo cô tự chọn, cái nào cũng ngon. Hội chứng khó lựa chọn lại tái phát, chỉ nhìn tên thôi cô đã thấy cái nào cũng hấp dẫn...
"Cậu uống gì?" Cô hỏi.
"Cậu mời khách, cậu quyết định." Phó Quan Lan đang nhắn tin.
Cẩn Miểu lẩm bẩm: "Tớ có biết cậu thích gì đâu."
Phó Quan Lan cất điện thoại, ánh mắt lướt qua mấy người ở phía đối diện con lộ. Đường nét môi anh rõ ràng, độ cong nhạt nhẽo, vẻ lạnh lùng được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Nhưng giọng điệu lại trái ngược hoàn toàn, mang vẻ lười biếng, nếu chỉ nghe lời nói thì khó mà nhận ra điều gì bất thường.
"Uống loại cậu hay mua đi."
"Thêm đá hay không đá, ngọt mấy phần?"
"Đá bình thường, bảy phần ngọt."
Cẩn Miểu không uống trà sữa thường xuyên, cô chỉ chung thủy với món kem sữa giòn tan. Ly trà sữa đầu tiên trong đời là do bạn thân mua cho.
Số thứ tự hiển thị là 4250 và 4251. Vừa mới tan học nên tiệm trà sữa đông nghịt người, phải chờ thêm một lúc. Trong tiệm trà sữa, cô và Phó Quan Lan chen chúc ở một góc, thỉnh thoảng lại có người nhìn về phía họ.
Bỗng nhiên một ánh đèn flash lóe lên, Cẩn Miểu bị lóa mắt, một đôi chân dài bước vào tầm mắt cô. Người bên cạnh đã bắt quả tang kẻ chụp lén một cách chính xác.
"Phiền bạn xóa đi giúp." Phó Quan Lan đi đến trước mặt một nữ sinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!