Chương 6: (Vô Đề)

Công việc của Phó Học Nham rất bận, công ty do hắn và bạn đại học cùng mở, ngày đầu lập nghiệp, căn bản không có quá nhiều không gian riêng tư.

Từ sau lần gặp mặt trước đã qua hai tuần, lúc rảnh rỗi thỉnh thoảng Phó Học Nham sẽ gửi tin  nhắn ngắn cho anh, đối với hình thức ở chung giữa bạn bè này, Thẩm Lâm đã hài lòng lại vui sướng.

Anh thích Phó Học Nham rất nhiều năm, đã không hi vọng xa vời có thể nói cho hắn biết.

Buổi tối Hướng Phi hẹn anh cùng đi ăn cơm, theo cùng còn có Trương Tử Dật, anh vẫn luôn rất hâm mộ bọn Trương Tử Dật và Hướng Phi, họ thích nhau, từ thời học sinh đến bây giờ.

Hướng Phi ôm bả vai anh nói chuyện: "Nhà hàng này ăn rất ngon, thật ra thì tao chỉ muốn dẫn mày đi, nhưng Trương Tử Dật cứ đòi đi theo."

Thẩm Lâm quay về phía Trương Tử Dật cười: "Mày mà không dẫn anh ta đi, chắc anh ta sẽ khóc đó."

Trương Tử Dật đút hai tay vào túi quần, khuôn mặt không có biểu cảm gì hỏi: "Thẩm Lâm có phải cậu bị cái gì nhập vào người không?"

Hướng Phi cũng ngạc nhiên: "Đại Ngoan! Mày thế mà lại nói đùa với Trương Tử Dật!?"

Thẩm Lâm thấy quái lạ hỏi: "Không được sao?"

"Có thể!!" Nói rồi muốn ôm Thẩm Lâm, Trương Tử Dật duỗi tay kéo anh ta ra: "Nói chuyện thì nói, ôm ôm ấp ấp cái gì?"

Hướng Phi kích động đến mức hất tay Trương Tử Dật ra: "Anh đi qua một bên! Mỗi ngày Đại Ngoan đều vui vẻ như thế tốt biết mấy! Phó Học Nham quá có sức hấp dẫn mà!"

Trương Tử Dật đột nhiên hiểu ra: "Thảo nào, gặp được Phó Học Nham rồi?"

Thẩm Lâm vui vẻ gật đầu: "Ừ! Chúng tôi thành bạn rồi."

Hướng Phi nhìn cái vẻ hớn hở của anh đau xót cả mắt: "Quá tốt rồi."

Nhiều năm như vậy anh ta vẫn luôn nhìn Thẩm Lâm vụng trộm thích Phó Học Nham, thời học sinh Thẩm Lâm làm người hướng nội đến mức có phần lạnh nhạt, ngoại trừ Hướng Phi ra, rất ít giao lưu với người khác, trong cuộc sống bình bình đạm đạm của Thẩm Lâm, chỉ có mấy chuyện điên cuồng cũng là vì Phó Học Nham.

Lần đầu tiên gương mặt đỏ bừng nói cho Hướng Phi anh có người thích.

Lần đầu tiên cảm xúc kích động dẫn Hướng Phi đi đánh nhau với bọn côn đồ muốn chặn Phó Học Nham.

Hướng Phi nhớ rõ ngày đó Thẩm Lâm kéo cậu ta cùng đi chặn lại mấy tên côn đồ gần trường học, tên côn đồ vì một hoa khôi trường ngoại. Thời học sinh Phó Học Nham thật sự là một nhân vật nổi tiếng, tên vang xa rất trêu hoa ghẹo nguyệt. Sau khi hắn liên tục từ chối hoa khôi vẫn theo đuổi không bỏ như cũ, lão đại côn đồ ngoài trường thích hoa khôi, thế nhưng theo đuổi mãi không được, sau cùng chỉ có thể trút giận lên người Phó Học Nham.

Thẩm Lâm tình cờ đi qua đầu đường kia, nghe được kế hoạch của họ, cậu không kịp nghĩ nhiều chạy đến trường sốt ruột lôi kéo Hướng Phi chạy ra ngoài, Hướng Phi cầm cái bánh quẩy vừa chạy vừa nhét vào miệng: "Đại Ngoan sao thế! Chạy làm gì hả!"

Thẩm Lâm lôi kéo cậu ta chạy cũng không nói chuyện, đợi đến khi hai người đứng trong ngõ, đã có bảy tám tên côn đồ đứng đó, Hướng Phi nuốt miếng bánh quẩy cuối cùng xuống lấy tay áo lau miệng: "Chuyện là sao hả."

Ánh mắt Thẩm Lâm kiên định, giọng nói lại lạnh nhạt: "Đánh bọn chúng."

"Hả?"

Mấy tên côn đồ cao to nhìn hai học sinh cấp ba gầy teo trắng nõn trước mặt đến đây, đều tụ lại một chỗ: "Làm gì đây."

Thẩm Lâm tỉnh táo trả lời: "Đánh nhau."

"Hả?" Một đám côn đồ nháy mắt cười vang lên: "Không biết tự lượng sức mình thế này muốn chết sao?"

"Chỗ nào mát mẻ đi ra đó đợi đi đồ yếu ớt."

Thẩm Lâm không để ý đến những lời này, giọng cậu không lớn: "Nếu như chúng mày không đi chặn Phó Học Nham, tao sẽ không đánh chúng mày."

"Đệt, mày là cái đếch gì?"

Thẩm Lâm suy nghĩ: "Trình Hân Hân bị Phó Học Nham từ chối."

Thủ lĩnh đám côn đồ nói nhảm với cậu: "Trước tiến đánh cho chúng mày tàn tật rồi lại đi chặn cái thằng Phó Học Nham ngu xuẩn kia!" Còn chưa dứt lời Thẩm Lâm đã vung một đấm tới, thủ lĩnh đám côn đồ nháy mắt bị đánh ngu luôn, gã ta lắc đầu có phần không dám tin, sau đó nói một câu: "Lên hết cho tao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!