Chương 16: (Vô Đề)

Lúc trở về, trong tay Thẩm Lâm có thêm một hộp gỗ hình chữ nhật, bên trong đựng mười mấy cây tươi tốt.

Anh vẫn luôn biết Phó Học Nham ở đâu, nhưng chưa bao giờ đến gần. Giây phút mở cửa phòng ra, đột nhiên anh hơi hoảng hốt, rất muốn biết mấy tháng nay, có phải bản thân mình nằm mơ hay không.

Phó Học Nham thấy anh ngơ ngác đứng ở cửa, cười hỏi: "Không vào sao?"

Thẩm Lâm vội vàng lắc đầu, sau đó đổi giày đi vào. Sàn nhà bằng gỗ, đồ nội thất màu gỗ, trang trí và bố cục cực kỳ thoải mái, khiến người ta cảm thấy ấm áp đáng sống.

Thẩm Lâm không biết mình nên ngồi hay nên đứng, mặc cho Phó Học Nham kéo anh đến bên cạnh sofa, anh đặt gộp gỗ lên bàn trà, có vẻ hơi hẹp.

Phó Học Nham bảo anh thoải mái ngồi, sau đó vào bếp rót  một bình nước, lại lấy hai cái cốc ra: "Phòng này được mẹ anh tân trang lại vào mấy năm trước bà về nước, trước đó anh bận quá, không để ý lắm, hôm qua đột nhiên cảm thấy trong nhà hơi trống trải."

Thẩm Lâm nhận nước ấm nói cảm ơn, lại nói: "Còn thiếu cái gì, em đi mua với anh."

Phó Học Nham nhìn anh, suy nghĩ: "Lúc này, hình như không thiếu gì cả."

Thẩm Lâm bị hắn nhìn hơi đỏ mặt, vội vàng để cái cốc sang bên cạnh lắp bắp nói: "Vậy, vậy nghĩ ra thiếu cái gì, em lại đi mua với anh."

Phó Học Nham xoa xoa tóc anh, đứng dậy cầm hộp gỗ đặt lên cái bàn cao lên ban công: "Chúng ta cùng trồng những cây này đi?"

Thẩm Lâm thích tất cả những chuyện có thể làm cùng Phó Học Nham, anh vui vẻ đứng lên, vẻn vẹn một chữ "Ừ" cũng có thể nghe ra vui sướng trong lòng.

Đổ một túi đất mùn to vào hộp, lại đem từng cây được bọc bông ướt sang bên cạnh.

Cửa sổ mở một nửa, rèm che nắng thỉnh thoảng tung bay theo từng cơn gió, anh nắng chiếu từ ngoài vào, rắc ánh vàng đầy phòng, Thẩm Lâm cầm một cây sen đá nho nhỏ tìm vị trí thích hợp nhất cho nó, Phó Học Nham một tay chống cằm, nhìn Thẩm Lâm nghiêm túc bận rộn, vốn định giúp anh, nhưng nhìn mãi nhìn mãi, làm sao cũng không rời mắt được.

Mắt Thẩm Lâm đẹp lắm, mắt tròn, đuôi mắt không dài lại hơi nhọn, khiến toàn bộ đôi mắt nhìn nhìn cực kỳ giống quả hạnh nhân đáng yêu, da rất trắng, lúc đỏ mặt lên thấy rất rõ, lúc này ánh nắng vừa chiếu, lông mi nhỏ dài tạo nên một cái bóng nhàn nhạt. Hắn nhìn đến độ mê mẩn, không biết qua bao lâu, mới nghe thấy Thẩm Lâm gọi hắn: "Phó Học Nham? Đưa đá sỏi cho em được không?"

Hắn lập tức kịp phản ứng, mới nhớ ra tay mình còn cầm chặt một túi đá sỏi.

Thẩm Lâm bận rộn nửa ngày, cuối cùng cũng trồng xong mười mấy cây, cuối cùng rải lên một tầng đá sỏi màu sắc, đại công cáo thành xếp lại toàn bộ mấy cây mọng nước, tay anh dính đầy bùn, chuẩn bị đi rửa tay.

Phó Học Nham xung phong nhận việc: "Anh rửa cho em."

Thẩm Lâm mặc cho hắn dắt đến phòng vệ sinh dội nước xoa xà phòng thơm, bốn bàn tay dính vào nhau cùng rửa cả buổi, cuối cùng xoa ra một đống bọt, Thẩm Lâm đỏ cả tai mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm, ròng rã mười phút mới rửa tay xong, Phó Học Nham lấy khăn mặt lau khô cho anh, nói: "Buổi tối ở lại ăn cơm đi?"

Thẩm Lâm nhìn mình chằm chằm mũi chân gật đầu: "Được, vậy, vậy để em nấu cho?"

"Không cần, để anh nấu."

Thẩm Lâm kinh ngạc: "Anh biết nấu cơm hả?"

"Biết chứ, dù sao anh sống một mình lâu rồi mà."

Thẩm Lâm ngẩng đầu có phần mong đợi nhìn hắn: "Vậy em giúp anh được không?"

"Được thôi."

Nói xong, hai người tới phòng bếp, trong tủ lạnh ngoài mấy gói mì tôm vài miếng bánh mì ra chẳng có gì, Phó Học Nham thở dài: "Xem ra phải đi chợ mua thức ăn trước đã."

May mà siêu thị không xa, hai người không lái xe, cùng nhau cuốc bộ đi mua thức ăn, dạo một hồi thắng lợi trở về, vừa ra khỏi siêu thị, chợt nghe thấy có người sau lưng kêu lên: "Lâm Lâm?"

Thẩm Lâm khẽ giật mình, vội vàng quay đầu: "Mẹ? Sao mẹ qua bên đây mua đồ?"

Trần Ngọc Thư liếc nhìn Phó Học Nham, đi đến trước mặt hai người: "Siêu thị chỗ nhà mình mấy hôm nay ngừng kinh doanh."

"À, mẹ để con xách cho." Nói rồi nhận túi trên tay Trần Ngọc Thư, lại vội vàng giới thiệu: "Anh ấy là… Phó, Phó Học Nham."

Phó Học Nham lễ phép chào hỏi: "Chào dì ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!