Chương 13: (Vô Đề)

Cả ngày Thẩm Lâm ôm khư khư cái di động trong tay tìm thực đơn, anh hơi hào hứng lại rất căng thẳng, anh biết nấu cơm, dù sao cũng sống một mình lâu như vậy, nhưng nấu cho mình khác hoàn toàn với nấu cho Phó Học Nham, tự nấu cơm không quan tâm hương vị ngon dở ăn no là được, thế nhưng nấu cho Phó Học Nham anh hi vọng có thể phát huy tốt một chút.

Phó Học Nham hết giờ làm trực tiếp đi qua đón anh, Thẩm Lâm đứng đợi ở cửa quán rõ sớm, Phó Học Nham xuống xe mở cửa giúp anh thuận tiện hỏi: "Muốn đến siêu thị mua ít thức ăn không?"

Thẩm Lâm gật nhẹ đầu, trong nhà chỉ có mấy quả trứng gà với cà chua, không đủ để chiêu đãi Phó Học Nham.

Hai người lái xe đến siêu thị, Phó Học Nham chủ động đẩy một cái xe, Thẩm Lâm sóng vai đi cùng hắn, trong lòng tràn đầy cảm xúc khó có thể nói được.

Phó Học Nham nhìn anh một mực cúi đầu đi đường, cười vui cởi mở nói: "Nhặt được tiền nhớ chia cho tôi một nửa."

Thẩm Lâm nhanh chóng ngẩng đầu nhìn hắn: "Anh, anh thích ăn gì?"

Phó Học Nham nghĩ ngợi: "Em biết nấu món gì?

Thẩm Lâm hơi xấu hổ: "Món ăn ngày thường đều biết làm một ít."

"Vậy sườn chua ngọt?"

"Biết."

"Cá hấp chưng?"

"Biết."

"Canh thịt bò?"

"Biết."

"Phật nhảy tường?"

"Biết… biết xin lỗi cái này em không biết nhiều lắm."

Phó Học Nham bị cái vẻ ngốc ngốc của anh chọc cho cười hai tiếng: "Ngốc quá, ăn gì đó là được rồi."

Thẩm Lâm cũng cảm thấy mình rất ngốc, anh yên lặng đi hai bước mới hỏi: "Anh thích ăn thịt không?"

Phó Học Nham trưng ra khuôn mặt tươi cười nhìn anh: "Thích chứ, đầu bếp em xem rồi mua đi."

Thẩm Lâm nhìn Phó Học Nham luôn tươi cười, cũng hơi thẹn thùng cong mắt: "Vậy em đi mua."

Túi lớn túi nhỏ mua rất nhiều đồ trong siêu thị, lúc đi ra Thẩm Lâm muốn xách, kết quả Phó Học Nham xách hết, Thẩm Lâm đứng bên cạnh muốn lấy qua: "Em giúp anh."

Phó Học Nham hiếm khi tìm được cơ hội biểu hiện: "Không cần đâu, tôi xách là được rồi." Hai tay hắn xách túi, cảm giác đúng là không nhẹ, nhưng mà nặng từng này không là gì.

Thẩm Lâm nhìn hai gan bàn tay hắn bị túi nilon siết đến đỏ, ngẫm nghĩ nghiêm túc nói: "Sáu tuổi em đã theo ba học võ rèn luyện, tám tuổi đã có thể vặn ngược tay học sinh lớp sáu, nhìn em gầy thế thôi chứ em thật sự khỏe, em có thể xách đồ giúp anh."

Phó Học Nham không nghĩ tới Thẩm Lâm lại nghiêm túc chấp nhất với chuyện này như vậy, hắn có phần bất đắc dĩ thở dài: "Tôi muốn biểu hiện một chút mà."

Thẩm Lâm đợi hắn nói xong duỗi tay ra: "Em biết chút chuyện này với anh mà nói cũng không có gì, nhưng em vẫn muốn chia sẻ một ít với anh."

Phó Học Nham cong mắt cười một tiếng không tiếp tục khiêm nhường, sau đó đưa đồ vào tay anh, lại xoa nhẹ tóc anh hai cái: "Đi thôi."

Lần đầu tiên vào nhà Thẩm Lâm tất cả trang trí trong nhà đều nằm trong dự đoán của Phó Học Nham, nhà Thẩm Lâm không lớn, sạch sẽ gọn gàng, rèm cửa sofa màu ấm, trên ban công còn đặt mấy chậu cây xanh, hắn lấy một đôi dép lê mới mua trong túi ra đổi dép cho mình, Thẩm Lâm đặt một phần đồ lên bàn ăn, sau đó giọng không lớn nói: "Anh ngồi thoải mái đi, em đi chuẩn bị."

Phó Học Nham xách nguyên liệu nấu ăn vào bếp giúp anh: "Cần tôi hỗ trợ không?"

Thẩm Lâm vội vàng xua tay: "Không cần không cần."

Phó Học Nham thấy anh căng thẳng đứng trong bếp cũng không biết nên làm gì trước, thế là chủ động ra ngoài: "Vậy tôi ra ngoài ngồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!