THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)
- La vender
ϵ( 'Θ' )϶
Gác mái không cao, ở giữa có một cây trụ bằng gỗ, giống như một cái cán dù khổng lồ chống đỡ mái căn gác.
Không gian nhỏ hẹp nhét vào một chiếc giường bốn chân, khăn trải lẫn ga giường trông như cả thế kỷ chưa từng được giặt, tấm màn rách tả tơi, bốc ra mùi hôi khó chịu.
Tần Cứu đeo bao tay bịt chóp mũi lại, nhìn quanh bốn phía.
"Tôi đang nghĩ xem, nên trói cậu ở đâu thì vừa mắt." Anh nhẹ giọng nói.
Anh cao hơn Du Hoặc một chút, nếu đứng thẳng lên là có thể đụng tới nóc gác, vì thế nên từ đầu đến cuối anh chỉ khom lưng di chuyển.
"Hay là trên giường nhỉ? Chân giường vừa vặn có thể dùng dây thừng cố định lại.
Bề rộng chắc đủ dùng rồi nhỉ, có điều hơi ngắn chút."
Tần Cứu lắc lắc chân giường, kiểm tra xem đã kiên cố chưa.
Thử xong quay đầu lại, liền thấy vẻ mặt "muốn chết thì cùng chết" của Du Hoặc.
Nếu là Vu Văn hoặc ông Vu mà thấy biểu cảm này của Du Hoặc, chắc chắn sẽ chạy mất dép, nhưng Tần Cứu lại cười.
Giọng cười anh trầm thấp, nói: "Được rồi, đúng là không được sạch sẽ như vậy, cây cột cũng mỏng manh không chắc, xác suất rất lớn là không trói vào được rồi......
ở đây cũng không rộng rãi là bao, vậy cậu còn hy vọng điều gì nữa?"
Mặt Du Hoặc lạnh đi, tính chẳng thèm để ý đến anh ta nữa.
Ai ngờ Tần Cứu không vội, mà còn đứng đợi hắn.
Du Hoặc bị nhìn một hồi, chịu không nổi mở miệng nói: "Tôi muốn anh tự mình nằm lên cái giường thơm tho kia, dùng dây thừng quấn vào cổ, rồi đưa đầu dây còn lại cho tôi, xong tôi chỉ cần kéo một cái là anh im liền, được không?"
Đôi mắt Tần Cứu nheo lại.
Thoáng chớp mắt cái, Du Hoặc còn cho rằng anh sẽ không vui.
Không ngờ anh lại cười lên một tiếng, nói: "Chỉ sợ có hơi quá đáng, tôi không có loại sở thích này."
Du Hoặc: ".........."
Thần kinh...
Tên thần kinh đó may ra vẫn còn chút tính người, nên không đem Du Hoặc trói lên giường của tên thợ săn.
Du Hoặc ngồi trên sàn nhà, hai tay trói sau lưng, bị trói lại ở cây cột căn gác mái.
Tần Cứu đi vòng qua hắn mở cửa sổ.
Cửa sổ gác mái rất nhỏ, so với bàn tay cũng chẳng lớn hơn là bao.
Nhưng không khí rét lạnh ấy tràn vào, cũng làm tan bớt mùi hôi chua khó chịu kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!