Chương 7: Vi Phạm Lần Ba

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Ngẩn

(◐‿◑)

Một câu của đại boss Du đủ nổi bật hơn người.

Chỉ trong tích tắc, căn phòng đã rơi vào yên lặng, ai cũng hoảng hồn khiếp vía nhìn hắn.

Cách âm bên phòng bếp không tốt, tiếng "loạt soạt" bên cạnh vang rõ mồn một.

Chưa qua bao lâu, họ nghe thấy tiếng vọng lại.

Giống như....

một vật gì đó vừa lạnh vừa nặng đặt lên bàn.

Chốc lát, có tiếng băm xương thịt truyền đến.

Từng tiếng nối liền từng tiếng...

Chiếc đồng hồ trên tủ bát vẫn tiếp tục chạy thời gian, mỗi một giây một khắc đều làm người ta ngao ngán.

Cứ như đã một thế kỉ trôi qua, cửa phòng bếp mới mở ra.

Cái mùi thoang thoảng bay ra càng trở nên kì quái.

Giống cái mùi trước đó, thêm mùi máu đông, thẩm thấu bên trong toả ra mùi tanh nồng.

Thợ săn Giáp vớt lên một cái khăn vải đen sì lì.

Gã ló đầu ra, trấn an mọi người: "Bữa tối sẵn sàng ngay đây, mọi người biết gì không? Thịt đã qua đông lạnh, mùi vị vô cùng tuyệt vời, lớp thịt còn vương chút vụn đá, nhai vào sẽ nghe được tiếng rộp rộp mê người...."

Mặt gã trắng toát diễn tả lại âm thanh đó một cách say mê hồi lâu, sau đó lên tiếng: "Mọi người chắc chắn sẽ thích."

Vu Văn co người lại nhưng vẫn cậy anh mình tỉnh rồi nên đứng giữa đám người lớn giọng: "Má....

cái thằng cha biến thái!"

Vừa mới nói xong, cậu nghe thấy tiếng bụng anh mình kêu một tiếng.

Vu Văn: "......"

Thợ săn Giáp bỗng nhiên cười, nói: "À há! Tôi nghe rồi đấy nhé.

Cũng có người chờ một bữa đẫy bụng ngon miệng như tôi.

Nào, đến đây đi, đồ ăn có hơi nhiều, đúng lúc tôi đang cần một vị khách tốt bụng giúp tôi một tay."

Đôi ngươi quá khổ của gã đảo một vòng quanh phòng.

Ai nấy cơ hồ đều run như cầy sấy, chỉ có Du Hoặc lại đứng yên như trời trồng.

Hắn không chỉ không run mà còn muốn đứng dậy giúp thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!