Chương 46: Trách Nhiệm Tử Vong

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Ngẩn

(◐‿◑)

Choáng váng nhất ở đây phải nói tới Trần Phi và Hoàng Thuỵ.

Bàn tay vàng trong làng tổ lái, cua gắt đến nỗi người khác trở tay không kịp.

Trần Phi đang vừa định đào sẵn một khu mộ cho mình, nhưng giờ chuyện đã rồi, khóc quấy không thích hợp, ăn mừng lại càng không.

Anh ta cứ bị kẹt trong cái biểu cảm mở to miệng, nhìn trân trân vào hai vị boss.

Hồi chiều, người ta còn tưởng hai boss đây chính là niềm hy vọng sống mãi, chưa được mấy giờ, hy vọng tự đâm đầu vào chỗ chết...

Dưới sự chú ý của hơn ba mươi thí sinh trong hang động, Du Hoặc thì thầm một câu: "Khi nào thì cái máy bị thiểu năng này mới học cách tính điểm vậy?"

"Cứ gặp là cậu liền nói nó thiểu năng trí tuệ, đây còn không phải là muốn lấy lại mặt mũi vì bị trừ điểm sao." Tần Cứu dường như cảm thấy nói trong thầm lặng này rất thú vị, liền đè nặng tiếng, bảo "Chuyện này cũng đâu có gì lạ, chả phải ngay bài đầu tiên mấy cậu cũng bị trừ điểm sao?"

Du Hoặc: "Chỉ trừ có 2 điểm."

Còn may là tiếng hắn nhỏ, để mà các thí sinh khác nghe được chữ "chỉ" của Du Hoặc thôi đã hoa mắt ù tai không khoẻ rồi.

Rốt cuộc, mọi người cực khổ thấp thỏm một mạch ba phút buổi trưa, họ thì "đi lên", còn hai người này thì "trên dưới linh hoạt".

Tần Cứu nói: "Chú ý trong bài làm không rõ ràng và dỡ thuyền đều là hai chuyện nghiêm trọng khác nhau."

"Thợ săn Giáp chết có tính không nghiêm trọng không?" Du Hoặc nói: "Không những không trừ mà còn cộng vào."

Tần Cứu có chút muốn cười.

Giám thị bị giáng chức cũng là giám thị vậy.

Anh nhìn sườn mặt bình tĩnh của Du Hoặc, vẫy tay bảo hắn đưa lỗ tai lại đây: "Tôi nghĩ chúng ta cần phải có một buổi học riêng tư để chấn chỉnh suy nghĩ lệch lạc của học sinh xuất sắc đây, phổ cập kiến thức một chút."

Du Hoặc: "......

Nói."

"Ở chỗ này, động vào đề bài và hệ thống đều mang tính chất khác nhau." Tần Cứu nói: "Đương nhiên, tốt nhất là không động vào cả hai cho lành."

"......"

Du Hoặc đờ đẫn nhìn anh.

Làm giám thị mà cái gì cũng nhập bọn vào, cũng không biết anh lấy mặt mũi nào nói ra lời này vậy.

Tần Cứu thấy vẻ mặt của hắn, dừng một chút lại bổ sung nói: "Trên lí thuyết thì đều không động vào cả hai.

Nhưng nếu so ra mà nói, cái sau kinh hơn cái trước nhiều, đây thậm chí còn là vấn đề cao cấp......

Bởi vì cậu đang khiêu chiến quyền uy với nó."

Nghe tới hai chữ quyền uy, Du Hoặc giễu một tiếng: "Quyền uy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!