Chương 45: Phản Đòn

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- La vender

"Câu chuyện về việc chăm sóc vấn đề ăn uống ở chương trước của hai bé con từ chỗ giám thị 154 và 922."

Artist: Lofter @; Weibo @

Dịch: WONDERLAND (@ourcutehome)

BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA ARTIST NÊN CHỈ XEM TRONG ĐÂY THÔI, ĐỪNG ĐEM ĐI ĐÂU HẾT.

ϵ( 'Θ' )϶

"Nhớ được mỗi mấy việc nhỏ nhặt, anh đúng là lợi hại thật." Du Hoặc thình lình thốt ra một câu.

Tần Cứu nhướng mày: "Cậu có thường xuyên như vậy không?"

"Như nào?"

Tần Cứu giả vờ nhắc nhở, sau đó kéo dài giọng để diễn tả nói: "Khi cậu tức giận một ai đó, ví như với tôi thì hãy nói cho một người mà mình không quen biết, chẳng hạn như giám thị A để được bênh vực? Thành thật mà nói việc này có chút ngây thơ."

Du Hoặc "Ừ" một tiếng rồi kéo cao cổ áo che lại môi cùng cằm, mắt nhìn thẳng đi về phía trước: "Miệng nằm trên mặt tôi."

Gió ở Vòng Bắc Cực này có thể thổi một khuôn mặt than thành bộ mặt tê liệt, nên chả ai ngu mà mở mồm trong cơn gió này.

Hai người lại im lặng mà đi một mạch.

Không có tiếng người, bãi đá ngầm này liền yên tĩnh đến quá mức, giống như lúc vừa mới lên bờ vậy, tựa hồ thiếu thiếu cái gì đó.

Du Hoặc đi được vài bước, đột nhiên phản ứng.

Không có tiếng sóng biển.

Ban nãy bọn họ trên con tàu trắng nhỏ còn nghe được tiếng hải triều mãnh liệt, nhưng khi lên bờ liền biến mất.

"Sao vậy?"

Thấy hắn đột nhiên dừng bước, Tần Cứu có chút thắc mắc.

Du Hoặc nói: "Mặt biển bị đóng băng, làm sao thuyền giám thị có đường đến đây?"

Trong đề thi, sở dĩ mà ba thuyền buôn Hà Lan phải thả neo ở đây, thuyền trưởng và đoàn thuyền viên buộc phải sống trên hòn đảo hoang này tám tháng là vì mặt biển bị đóng băng thành một lớp dày nên họ không thể di chuyển.

Thuyền phó tóc húi cua từng nói, ban đầu thuyền buôn có móc xích phá băng, được cột vào mạn thuyền và khoá lại rất chắc, có thể đi qua các lớp băng đồng dạng.

Nhưng mặt băng ở đây rất dày và vô biên, nên móc xích cả ba thuyền buôn đều đã bị hỏng.

Cơ mà bọn hắn vừa mới từ trên con tàu nhỏ màu trắng đi liền một đoạn không bị cản trở, tốc độ cũng không hề chậm.

Thế mà giờ hắn mới nhớ đến vụ này.

"Thuyền giám thị có trang bị dụng cụ phá băng đặc biệt à?" Du Hoặc hỏi Tần Cứu.

Đối với giả thiết của phòng thi và nơi giám thị ở thì Tần Cứu hiểu biết cực kì rõ, tựa như quyển sách tham khảo cao gần một mét chín vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!