Chương 43: Ký Ức Linh Tinh

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Ngẩn

(◐‿◑)

Nhật ký bài kiểm tra đầu tiên của Triệu Văn Đồ càng ngày càng giống "nhật ký anh Tần", cảnh Tần Cứu xuất hiện trong nhật ký còn nhiều hơn chính anh ta.

Có lẽ là bởi vì lúc ấy hoàn cảnh nguy hiểm, mà Tần Cứu ở trong nhóm lại quá xuất sắc, nên anh liền trở thành nhân vật đáng chú ý nhất trong nhật ký.

Nhưng mà nhiều hay không cũng chỉ là so sánh thôi.

Triệu Văn Đồ viết nhật ký cũng chẳng tỉ mỉ là bao, ít nhất mà nói là không đủ để làm cho người qua đường hình dung ra hình ảnh lúc ấy ra sao.

Nhưng qua mấy cái nháy mắt, lòng Tần Cứu lại sinh ra chút cảm giác quen thuộc.

Giống như anh được ngồi lại xem vài ngày trong quá khứ, nhiều chuyện đã quên cũng có thể nhớ ra đôi ít.

Tần Cứu nhìn lại một chút.

Có điều trong mấy ngày sau, số lần Triệu Văn Đồ nhắc tới anh ít hẳn.

Bởi vì sau khi kiểm tra toán xong thì họ sẽ vào chỗ nghỉ ngơi, còn Tần Cứu ở chỗ giám thị chịu phạt.....

Thẳng đến vài trang sau, tên của anh mới xuất hiện lần nữa.

Ngày thứ 5 chỗ nghỉ ngơi

Nắng

Lúc rời giường buổi sáng hôm nay lại có ảo giác như trước.

Kéo màn cửa ra đã thấy được những toà nhà cao ốc, cứ như tôi đang ở nhà ngủ và dậy một cách vô cùng tự nhiên vậy.

Chỗ nghỉ ngơi này quá ảo diệu, còn không bằng nhét chúng tôi vào vùng hoang vu nào dã ngoại vớ vẫn đi, ít ra tôi sẽ không bị nhầm lẫn, làm tôi cả buổi sáng cũng không lên tinh thần được.

Nghe nói chỗ nghỉ ngơi không chỉ có một cái, chúng tôi tính ra cũng may, gặp được một nơi thành thị náo nhiệt.

Ngay buổi sáng hôm nay, ông Lý tìm được một sòng bài ngay cạnh nơi chúng tôi ở, đúng là sòng bài thật, nào là mạt chược, còn có cả bài Poker (viết nói chuyện tán gẫu thôi)

Một thế giới để người khác tới kiểm tra để đoạt mạng người, thế mà lại đặt một sòng bài như đồ bình dân ở chỗ nghỉ ngơi như vậy.....

Bọn ông Lý tụ lại khu mạt chược (nói chung cũng máu ấy chứ, đối diện còn có cafe wifi chém gió mà tôi còn rất bình tĩnh đây này), tôi sẽ không đánh, cũng chẳng có hứng thú, nên chuồn đi mất.

4,5 giờ chiều tôi xuống lầu ăn cơm, thế mà bọn họ vẫn đang đánh, bữa trưa còn chưa ăn, sống kiểu này rất mơ mộng.

Ngẫm lại nhìn đáng sợ thật, nhưng có thể hiểu được.....

Ăn cơm xong mà lòng tôi cứ buồn phiền không thôi nên tôi quyết định đi dạo cho khuây khoả, cầm điện thoại quay chơi (duy nhất việc chỗ nghỉ ngơi cho dùng điện thoại là an ủi phần nào, có điều nó không thể lên mạng ở thế giới thực được, sh*t), không biết lúc tôi thi xong rồi trở lại thế giới thực, mấy cái video này có thể bị rè mất tín hiệu không nhỉ, vì tôi còn có quay trúng giám thị nữa.

Ngay trung tâm mua sắm bên cạnh đường, anh Tần ở cùng với giám thị A.

Lúc máy ảnh tôi lia tới đã làm tôi giật bắn người.

Nói sao đây, dù sao thình lình nhìn thấy hai người đi chung như vậy, linh cảm mách bảo sẽ có dao bay vèo vèo đi tới đi lui (lời văn của tôi thật sự không cứu nổi, kiểm môn này tôi nên làm gì bây giờ), tuy anh Tần cười kìa, nhưng nhìn qua thấy hai người giống hoàn toàn là đang giằng co ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!