Chương 41: Phòng Tạm Giam Của Tần Cứu

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Nọc

ᶘ •ᴥ•ᶅ

Thông báo vi phạm quy định vừa ra, Du Hoặc ném tấm ván gỗ trong tay xuống, nói với Địch Lê vừa bay ra ngoài: ''Dọn dẹp đống này trước đi.''

Nói xong, hắn vớ con dao găm sau đó quay đầu đi.

Ở chỗ đối diện cửa hang đá, con thuyền của hệ thống vô cùng đáng thương đang neo đậu ở đó, từ mạn thuyền nhìn ra được mấy lỗ hỏng, nói bị tháo dở cũng không sai.

Mà Du Hoặc còn đang đi lại chỗ của nó.

Địch Lê choáng váng một hồi, vội vàng hô: ''Không phải, đợi tí, anh lại muốn làm gì nữa vậy?''

Du Hoặc căn bản không nghe thấy.

''Có ý gì vậy?'' Địch Lê hỏi bạn của cậu: ''Giám thị lát nữa là tới rồi, bọn họ không phải nên đứng đây đợi sao? Viết một bản kiểm điểm rồi nhận lỗi sai, xem thử có thể được khoan hồng hay không? Đi tới cái thuyền kia làm gì? Nhận lỗi với cái thuyền sao?''

''Không biết nữa, suy nghĩ của mấy thanh niên trẻ tuổi, anh không theo kịp.'' Người bạn kia lớn tuổi hơn cậu không ít, nói: ''Nhìn xem lát nữa giám thị tới rồi, có thể nói được gì thì nói.''

Địch Lê nói: ''Đúng rồi ha, chú Lý làm ngành luật mà, chết cũng có thể nói sống được.''

Người bạn tức giận nói: ''Anh mày chỉ mới qua 35, chú chú cái gì hả?''

Địch Lê: ''Thói quen thói quen thôi, không có ý nói anh già đâu.

Trước kia thấy ai lớn tuổi hơn đều kêu là chú là dì, vào đại học rồi đột nhiên lại không cho xưng hô thế nữa, em cần thêm thời gian thích ứng ấy.....''

Người bạn dở khóc dở cười: ''Thích ứng cái gì.....

tiếng gì vậy?''

Âm thanh của tấm ván gỗ rơi xuống cắt ngang lời hắn đang nói.

Mọi người sửng sốt vài giây, nhìn theo nơi phát ra âm thanh.

Cách đó không xa trên thuyền hệ thống, Du Hoặc đứng ở bên cạnh mạn thuyền, ném mấy cái ván gỗ ra khỏi thuyền.

Phía sau hắn, cột buồm cao cao đột nhiên nghiêng ngã, kéo theo mấy mảnh vải bạt cùng ngã vào bên thuyền, ầm vang một tiếng, mọi người cả kinh đến nỗi nhắm mắt.

Chờ lúc bọn họ mở mắt ra, liền thấy Tần Cứu ngồi dậy từ cái chỗ gãy ban nãy, rút con dao găm trong tay Du Hoặc ra, nhanh nhẹn dứt khoát cắt dây thừng, nhấc cột buồm ra một chút.

Toàn bộ đều rơi xuống dưới.

Du Hoặc cong lưng, biến mất trong chốc lát.

Chờ hắn trở lại bên mạn thuyền, lại bắt đầu ném đồ ầm ầm.

Ghế.....

Bàn.....

Rương gỗ.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!