Chương 35: Thí Sinh Mới

THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU

Tác giả: Mộc Tô Lý

Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)

- Nọc

ᶘ •ᴥ•ᶅ

Sau đó Vu Dao kể lại rất nhiều chuyện, từ đó mà mọi người được biết thêm chút ít thông tin.

Cô nói nội dung kiểm tra cực kì đa dạng, trong hay ngoài nước đều có.

Mỗi bài kiểm tra đều dựa theo kiến thức môn học tương ứng, kiến thức có thể không khó hoặc thậm chí là rất đơn giản, nhưng hệ thống luôn có cách dùng nó để lấy mạng của bạn.

Các phòng thi khác nhau có thể chứa một số lượng thí sinh khác nhau, cho nên có thể trở thành đồng đội với nhau hay không, toàn dựa vào duyên số.

Vu Dao là bug, là một thí sinh tự do, cô được quyền tự chọn phòng thi cho mình.

Cho nên, cô mới có thể cùng lão trọc thi môn vật lý, lại có thể đi theo và giúp Du Hoặc, Vu Văn thi môn ngoại ngữ.

Cô sẽ lợi dụng thân phận của bản thân để trợ giúp đồng đội, nhưng sẽ không thể hiện quá rõ ràng.

Ví như ở thôn Tra Tô.

''Mấy cánh tay quỷ đó khi đi tìm người sẽ có một đặc điểm.'' Vu Dao nói.

Nếu đã có khách may búp bê, sẽ lại có khách không may, chúng nó sẽ ưu tiên đi tìm những vị khách đã may.

Vu Dao được bà lão Hắc hồi sinh, xem như đã là một nửa người dân ở thôn Tra Tô, chỉ cần cô ở nơi này, cánh tay quỷ sẽ vô thức mà bỏ qua.

Cho nên buổi tối đầu tiên của bài kiểm tra, chỉ có Lương Nguyên Hạo và Trần Bân may búp bê, hai người họ lại lạc quẻ ở một mình, cánh tay quỷ đương nhiên tìm thẳng đến phòng của họ.

Mà buổi tối hôm sau, cánh tay quỷ vốn dĩ là nên tìm Trần Bân trước, nhưng vì lúc ấy Trần Bân đang ngồi gần Vu Dao, nên cánh tay quỷ mới lui ra, quay đầu đi tìm Du Hoặc để xử tử.

Rốt cuộc đến ngày thứ ba.....

một mình Du Hoặc may tận 16 con búp bê, gây thêm thù hận, Vu Dao cũng đi theo những người khác.

Tay quỷ xác định được mục tiêu, cho nên toàn bộ nổi điên...

Cho tới bây giờ Trần Bân mới biết được, bản thân thế mà lại tìm được đường sống trong chỗ chết một lần nữa.

Anh chàng ngàn ân vạn tạ đối với Vu Dao, lại nhịn không được mà hỏi: ''Những việc này sao cô không nói ngay từ đầu?''

Thanh âm Vu Dao mềm nhẹ, thấp giọng nói: ''Tôi thoạt nhìn chỉ là một thai phụ, nếu biểu hiện quá khác thường, biết được nhiều thứ.

Phản ứng đầu tiên của đồng đội sẽ là không nghe theo tôi nói, mà là nghi ngờ, cảnh giác hay thậm chí đặt tôi ở phe đối lập.''

Mọi người trầm mặc xuống.

Bọn họ thử nghĩ một chút, quả thật không thể nào phản bác được.

''Nhưng mọi người rất đặc biệt, thật sự luôn.'' Vu Dao nghiêm túc mà nói: ''Từ lúc mới gặp nhau, mọi người đã luôn có ý tốt.

Nào là cho tôi bao lì xì, kêu tôi là chị, thay tôi bị phạt cũng không hề trách tôi, còn cho tôi mượn quần áo.

Trước kia tôi lúc nào cũng rất buồn, cảm thấy bản thân như một vong hồn lang thang vậy, ở phòng thi cứ đi qua đi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!