THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)
- Nọc
ᶘ •ᴥ•ᶅ
Ngay tại thời điểm này, trông Tần Cứu không giống với một người giám thị, lại càng không giống như một thí sinh đang chịu quản thúc, giữa sự ngạo mạn ấy của anh còn lộ ra dáng vẻ thành thạo đầy hoang dã.
Không thể phủ nhận rằng, cảnh tượng này đối với nhiều người mà nói thì nó vô cùng có lực hấp dẫn.
Rõ ràng là mấy ngày nay không nhìn tới, nhưng trong lòng Du Hoặc lại đột nhiên dâng trào một cảm giác lạ kỳ.
Hắn cảm thấy....
Giờ khắc này Tần Cứu càng bộc lộ bản tính bao nhiêu, càng nhìn thuận mắt hơn bấy nhiêu.
Tần Cứu đứng ở trước mặt hắn, móc ra một cái bật lửa từ trong túi: ''Tôi tìm được ở bờ sông, không biết cậu thí sinh nào mà hư như vậy, ném đồ lung ta lung tung.''
Khuôn mặt Du Hoặc lập tức chùng xuống, quả thật hắn điên rồi mới nói ra mấy câu trong lòng vừa nãy, tên này thuận mắt cái rắm.
Tần Cứu cậy bật lửa lên mấy cái, cùm cụp một tiếng đã bén ra một ngọn lửa, anh lại thổi tắt nó đi, đóng bật lửa lại.
''Không ai muốn thật à?''
Du Hoặc một phen đoạt lại, lạnh lùng giễu: ''Nói chuyện không khịa là không được à?''
Tần Cứu cười một tiếng, khiêm tốn mà nói: ''Như nhau, như nhau cả thôi.''
Mặt Du Hoặc đều căng ra cả rồi.
Hắn định phớt lờ Tần Cứu, nhưng không quá vài giây hắn lại hỏi: ''Lửa lớn như vậy, đều là do anh làm à?''
Tần Cứu: ''Không chắc, cũng có thể là do phòng thi tự cháy.''
Du Hoặc: ''.......''
Nhìn ánh mắt xem thường của vị đại boss kia, Tần Cứu lại cười rộ lên: ''Chỗ này còn có người thứ hai đủ thời gian để phóng lửa lớn vậy sao? Cậu một hai muốn hỏi rõ ràng như vậy, tôi đành phải phối hợp một chút, vắt óc nghĩ suy một đáp án mới mẻ hơn chứ.''
Du Hoặc chế nhạo: ''Vậy đúng là làm khó cho anh rồi.''
Tần Cứu nói: ''Đừng khách sáo.''
Du Hoặc: ''........
Vậy anh làm từ khi nào? Lúc tôi ở bờ sông tặng quà, rõ ràng anh vẫn còn ở đó.''
''Ờ thì phải cảm ơn biệt đội khai quật ngày hôm nay, không có điên đến nỗi dí đuổi luôn cả giám thị.'' Tần Cứu nhìn chung quanh một vòng rồi nói: ''Mấy người còn nhanh hơn cả thỏ nữa, nháy mắt chạy hết vào rừng.
Tôi cảm thấy mấy con quái vật này vô vị chán phèo, vừa lúc cửa nhà đang mở, liền đi vào tham quan một chuyến, thuận tiện mượn luôn mấy thùng xăng.''
Du Hoặc: ''Tạt dọc theo đường rừng?''
Tần Cứu bình thản nói: ''Cứ tuân theo quy củ là một biện pháp rất ngu ngốc.''
Du Hoặc: ''.......''
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!