THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome) - La vender
ϵ( 'Θ' )϶
Theo vị trí đứng, người đàn ông đứng đầu là giám thị số 001.
Anh tựa như một vị khách vãng lai tìm nơi tránh tuyết, một bên xem xét nhà cửa, một bên tháo đôi găng tay da màu đen ra, cười nói: "Không tệ lắm, còn biết nhóm lửa.
Ngoài trời tuyết bắt đầu nặng hạt, đi một chuyến tới đây lạnh thật."
Không một ai cười đáp lại anh.
Hơn phân nửa người trong phòng đều chợt rụt người.
Anh vờ như không thấy phản ứng này của họ, tự bước đến lò sưởi, đưa tay ra sưởi ấm.
Ý cười vẫn yên vị trên khoé môi anh, mang theo một chút đùa cợt uể oải.
Tuyết vươn trên vai và đường viền cổ từ từ biến mất, chút nước thấm vải còn lưu lại cũng từ từ khô đi.
Mọi người nhìn anh chằm chằm, nhưng chẳng một ai dám cất lời.
Lon sắt ban nãy vừa ném ra cửa sổ đã thành cát bụi, nhưng ba người họ đi từ bên ngoài vào lại không hề tổn hại dù chỉ một sợi lông ngọn tóc nào cả.
Vu Văn run sợ đến trốn phía sau Du Hoặc, run đến độ kéo cả Du Hoặc cùng run theo.
Cái thằng nhóc không biết xấu hổ này còn thở gấp mà hỏi: "Bọn họ có còn là người không vậy anh?"
Giám thị 001 hình như nghe thấy, lập tức quay đầu nhìn thoáng qua Du Hoặc.
Đôi mắt anh đen láy ẩn hiện trong vùng ngược sáng của ánh đèn phòng, mỗi khi bất chợt có ánh đèn lóe qua đôi mắt, thoáng có cảm giác phóng túng buông thả từ mắt anh phản chiếu lại, nhưng nó vẫn chưa bằng gì với cảm giác bỡn cợt của anh ta.
Mặt Du Hoặc không biểu cảm nhìn anh, hắn ấn người thằng nhóc vẫn đang run bần bật sau lưng mình lại, bình tĩnh hỏi: "Có câm miệng lại không?"
Vu Văn không dám nhúc nhích...
Mãi đến khi vị giám thị 001 đã hơ tay xong, một lần nữa anh mang bao tay lên, những giám thị đứng bên cửa mới dùng giọng điệu công việc mà thuật lại: "Lần này chúng tôi đều là giám thị, tôi là giám thị số 154, vừa mới nhận được tin bên trong mọi người có hai người vi phạm quy chế thi."
Vu Dao vác bụng bầu sắc mặt trắng bệch, ban đầu đã đứng không vững, giờ gần như muốn ngất.
Cô tuôn nước mắt như mở van.
Đến nỗi mà lão trọc đang bị trói trên sofa....
không dám thở.
"Nhưng mà......."
Ai đó đột nhiên lên tiếng.
Giám thị số 154 dừng câu chuyện, quay sang nơi cất tiếng.
Vu Văn đứng phía sau Du Hoặc đột nhiên ló đầu lên.
Đáng ngạc nhiên, cái người không sợ chết dám hỏi chuyện lại chính là ông ma men cha cậu, ông Vu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!