THI ĐẠI HỌC TOÀN CẦU
Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: WONDERLAND (@ourcutehome)
- Ngẩn
(◐‿◑)
"Đúng vậy, tôi chắc chắn đã gặp." Ông thôn dân bắt lấy tay Du Hoặc.
Bàn tay ông ta thô ráp như giấy nhám, chạm vào như muốn xé cả da, còn vừa cứng vừa lạnh.
Du Hoặc rút tay về, sắc mặt chẳng mấy tốt.
"Gặp ở đâu?" Hắn xoa tay hỏi.
Ông thôn dân đứng lặng người suy nghĩ hai giây, giống như không nghe được câu hỏi, ông ta lặp lại: "Tôi chắc chắn đã gặp.....
tôi chắc chắn đã gặp qua hai người rồi."
"Ôi, lại bị nữa rồi." Người phụ nữ đang định đục băng thì thả dụng cụ xuống, thở dài nói: "Mọi người thông cảm giúp cho, ông ấy có chút chuyện."
"Sao vậy?"
"Chỗ này của ông ấy không được bình thường." Cô ta chỉ lên đầu của mình, giải thích: "Cứ qua một hồi là tái phát bệnh, gặp ai cũng túm lại nói trông cậu quen mắt nhỉ, tôi gặp cậu ở đâu chưa? Không thì sẽ hỏi họ là cậu biết tôi chứ, cậu nhớ tôi không?"
Vừa dứt lời, ông thôn dân kia đã bắt lấy tay Tần Cứu, thấp giọng hỏi: "Cậu biết tôi chứ, cậu nhớ tôi không?"
Tần Cứu: "......"
Cô ta nói: "Đó đó! Giống vậy đấy."
"Làm sao mà bị đến nỗi vậy thế?" Tần Cứu hỏi.
Cô ta ngẫm nghĩ lại một lúc nhưng vẫn lắc đầu nhẹ giọng nói: "Vẫn luôn vậy lâu rồi."
Cô ta tiếp chuyện vài ba câu, song đã có hai người khác múc nước ở bờ sông đi tới, mỗi một gã thôn dân đứng gánh một bên.
"Hai người đưa ông ấy về đi, đoán chừng ông ấy sẽ lên cơn trong chốc lát đấy." Cô ta nói.
Hai người nọ gật gật đầu, kéo ông thôn dân đang lên cơn về nhà.
Lúc mình bị kéo, ông thôn dân túm Vu Văn đang đứng gần mình nhất, giãy dụa: "Tôi nói thật, tôi chắc chắn đã gặp mà."
Làn da ông ta xám xịt, trên mặt đầy những nếp nhăn, đặc biệt là bên khoé mắt và khoé miệng.
Hai bên tóc mai còn phe phẩy vài sợi tóc bạc, trông đã trải qua nhiều thăng trầm.
Vu Văn bị ông ta làm cho hoảng sợ, nhưng hơn cả thế thì cậu lại thấy ông ấy có phần tội nghiệp.
Cậu nói: "Đừng kéo như thế được không? Hay để tôi qua giúp mọi người một tay?"
Hai thôn dân nọ lắc đầu: "Không sao, không cần đâu.
Chúng tôi quen cả rồi, lúc ông ấy lên cơn thì mạnh dữ thần, cậu đứng yên trước đã.
Chúng tôi chỉ có thể kéo đi như vậy thôi, hơn nữa......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!